Vai áo vest của anh lấm tấm một lớp hơi ẩm, mép giày dính đầy bùn nước. Chiếc ô đen bị anh nắm ch/ặt trong tay, g/ãy mất một thanh nan.
Nhìn thấy ba chiếc thùng carton ngay ngắn trong phòng khách, anh dừng lại ở cửa, sắc mặt còn khó coi hơn bầu trời ngoài cửa sổ.
"Em đi đâu đấy?"
"Về nhà riêng của em."
"Em có nhà à?"
Câu hỏi này khiến tôi suýt bật cười. Yêu nhau bốn năm, tôi từng nhắc đến việc mẹ để lại cho tôi một căn nhà. Một lần là khi anh đang chơi game, anh nhìn màn hình ừ một tiếng; còn một lần nữa, tôi vừa mở lời thì anh đang bận nhắn tin cho Tô Vãn Tình, bảo tôi đừng làm phiền anh bằng mấy chuyện vặt vãnh. Ba tháng trước chia tay, tôi cũng từng nói mình sẽ không chỗ nào để đi, anh chỉ cho rằng tôi đang cứng đầu.
Cùng một câu nói mấy lần mà không vào đến lòng anh, về sau cũng chẳng cần nói thêm nữa.
"Mẹ em để lại cho em." Tôi dán kín thùng carton, "Gần công ty, sáng mai đội chuyển đồ đến."
Anh bước vào, một tay chặn lên thùng giấy.
"Chỉ vì tối nay anh đi tìm Vãn Tình?"
"Không phải."
"Vậy là vì cái gì?"
"Vì ba mươi ngày quay lại, anh chưa một lần hỏi em sống có tốt không."
Anh sững lại.
Tôi gỡ tay anh ra, giọng rất bình tĩnh.
"Anh hỏi em tại sao không mang theo bữa sáng, sao không nhắc anh uống th/uốc, cà vạt đi gặp khách hàng lại để ở đâu. Anh nhận ra toàn là cuộc sống đột nhiên bất tiện, còn em nghĩ gì trong lòng, anh chưa từng hỏi qua."
"Không phải." Anh lập tức phủ nhận, "Anh chỉ tưởng em đã thay đổi rồi."
"Đúng, em đã thay đổi."
"Anh không có ý đó!"
Anh nâng giọng.
Tôi ngước mắt nhìn anh.
"Nói nhỏ thôi. Ba giờ sáng rồi, hàng xóm cần ngủ."
Lồng ngựk Chu Tự Bạch phập phồng, như có cả bụng lời muốn nói, lại không tìm được lối ra thích hợp.
Anh nén thật lâu, cuối cùng chỉ rít ra một câu: "Em có thể đừng lạnh nhạt như vậy được không?"
Câu này quá quen thuộc.
Ba tháng trước, tôi sốt cao, anh đi dự tiệc đón Tô Vãn Tình trở về. Gọi điện đến kiệt sức không còn sức bấm tiếp, anh mới chịu nghe máy.
Tôi hỏi anh có thể về đưa tôi đi b/ệnh viện không.
Anh nói: "Thẩm Thanh Đường, em có thể đừng ích kỷ như vậy được không? Vãn Tình vừa về nước, mọi người đều ở đây, em nhất định phải phá hỏng không khí ngay lúc này sao?"
Sau đó tôi một mình gọi xe đi cấp c/ứu. Điều hòa trong sảnh chờ lạnh như hầm đ/á, tôi co ro trên ghế nhựa, mu bàn tay bị chích hai lần mới tìm được mạch. Y tá hỏi người nhà đâu, tôi nhìn bức ảnh chụp chung Tô Vãn Tình vừa đăng trên điện thoại, nói anh ấy đang bận.
Hôm sau, anh chỉ vào quầng thâm dưới mắt tôi, nói tôi luôn tự biến mình thảm hại, như thể đang ép anh phải áy náy.
Hôm đó tôi đã đề xuất chia tay.
Anh không giữ lại.
Ba tháng sau, anh cầm hoa đứng dưới tòa nhà công ty tôi, nói anh đã nghĩ thông suốt, cũng sẵn lòng cho tôi thêm một cơ hội.
Chú ý, là cho tôi một cơ hội.
Lúc đó tôi lại vì câu này mà khóc.
Giờ nghĩ lại, giọt nước mắt đó quả thật chẳng đáng giá.
"Anh nói đúng." Tôi gật đầu, "Lạnh nhạt quả thật khiến người ta khó chịu. May mà chúng ta chưa kết hôn, bây giờ anh đổi người vẫn còn kịp."
"Anh không nói muốn đổi người."
"Nhưng em muốn đổi."
Anh trừng mắt nhìn tôi.
"Em có ý gì?"
"Ý là, Chu Tự Bạch, chúng ta chia tay."
Trong phòng yên lặng vài giây.
Anh đột nhiên cười, nhưng nụ cười không đến tận đáy mắt.
"Lại nữa rồi."
"Gì cơ?"
"Em lại lấy chia tay ra u/y hi*p anh."
Tôi lấy từ ngăn kéo ra một chiếc túi giấy da bò, đặt trước mặt anh.
Bên trong là danh sách các khoản điện nước, phí quản lý và chi phí sinh hoạt tôi gánh chịu cho căn nhà này suốt một năm qua, còn có bảng phân chia chi tiết cho những đồ vật m/ua chung.
"Máy pha cà phê và máy chiếu thuộc về anh, bàn ăn và máy giặt thuộc về em. Tiền đặt cọc em không lấy, nửa tháng tiền thuê nhà còn lại em đã chuyển cho anh rồi. Có ý kiến gì về danh sách thì trước sáu giờ chiều mai gửi email."
Tôi ngừng lại một chút.
"U/y hi*p cần có điều kiện. Đây là thông báo."
Chu Tự Bạch không cười nữa.
【3】
Sáng hôm sau, đội chuyển đồ đến đúng giờ.
Chu Tự Bạch thức trắng đêm.
Anh ngồi trên sofa, đáy mắt đầy tia m/áu đỏ, nhưng vẫn không giúp một tay, cũng không ngăn cản.
Lúc anh thợ bưng thùng carton đựng sách lên, anh cuối cùng cũng khàn giọng hỏi tôi: "Em thật sự muốn đi?"
"Vâng."
"Hôm qua là sinh nhật em, anh có thể bù."
"Không cần."
"Anh đã đặt nhà hàng rồi."
"Hủy đi."
Anh như cuối cùng bị sự bình thản của tôi chọc gi/ận, đột nhiên đứng bật dậy.
"Thẩm Thanh Đường, rốt cuộc em muốn anh phải làm sao? Anh đi với Vãn Tình, là vì cô ấy thật sự sợ. Hơn nữa anh đã chuẩn bị về trước mười hai giờ, là em bảo anh đừng chạy đi chạy lại!"
"Thế thì sao?" Tôi nhìn anh, "Em bảo anh làm, anh nhất định làm? Lúc em bảo anh tôn trọng giới hạn, sao anh không nghe?"
"Anh và cô ấy trong sạch."
"Trong sạch và không có giới hạn, là hai chuyện khác nhau."
"Em vẫn đang để ý cô ấy."
"Trước đây em để ý cô ấy, nói cho cùng là vì coi trọng anh. Bây giờ ngay cả anh cũng không muốn nữa, còn nhìn cô ấy làm gì?"
Cơn tức gi/ận trên mặt anh lập tức tan biến, môi hơi mở, nửa ngày không nối tiếp được lời. Sự hoảng lo/ạn đó đến quá muộn, đến mức tôi thay anh mà thấy x/ấu hổ.
Tôi không để ý đến anh nữa, cùng anh thợ chuyển đồ xuống lầu.
Căn nhà của tôi không lớn, hơn tám mươi mét vuông, nhưng ánh sáng rất tốt.
Sau khi mẹ mất, tôi luôn không dám dọn vào ở.