Tạ Duật Hành im lặng một lát, cầm điện thoại báo cảnh sát, rồi liên lạc với phòng bảo vệ học viện để trích xuất camera giám sát.
Sau khi xong xuôi mọi việc, anh chụp lại nhãn hiệu ổ khóa.
"Ngày mai thay."
"Anh không cần phải chiều theo em đâu. Vẫn chưa x/ác định được là ai lấy mà."
"Thay khóa chỉ là để bịt lỗ hổng, không liên quan đến việc định tội ai cả."
Anh nhìn tôi.
"Lời khuyên của em hai năm trước là đúng."
Một câu "Em đúng" đơn giản, khiến hốc mắt tôi nóng ran.
Hóa ra sự ủy khuất sợ nhất là bị nhìn thấy.
Chỉ cần có người khẽ chạm vào, nó sẽ ầm ầm đổ sập xuống ngay.
Tôi quay người đi thu dọn tài liệu, không muốn để anh nhìn thấy.
Anh lại ngồi xổm xuống trước mặt tôi.
"Khóc cái gì?"
"Bụi bay vào mắt thôi."
"Chuyên gia phục chế Hứa, bụi nhà em hàm lượng muối cao thật đấy."
Tôi bị anh chọc cho vừa khóc vừa cười.
Anh đưa tay lau nước mắt cho tôi, động tác lóng ngóng, đầu ngón tay quệt làm khóe mắt đ/au rát.
"Trước đây anh không chịu thay khóa sao?"
"Ừ."
"Còn làm chuyện khốn nạn gì nữa không?"
Tôi lắc đầu.
"Không được bao che cho anh ta."
"Anh ta cũng là anh mà."
"Trong việc bù đắp cho em, anh và anh ta là qu/an h/ệ cạnh tranh."
Tạ Duật Hành tìm giấy bút, viết lên trang đầu dòng chữ "Nhật ký quan sát hôn nhân".
Tôi ghé lại gần, thấy anh ghi hai việc: Sau này trong nhà xuất hiện nguy cơ an toàn, phải nghe lý do của tôi rồi mới quyết định; tin nhắn WeChat phải trả lời tử tế, không được cứ dùng một chữ "Ừ" để đuổi người.
"Đây gọi là quan sát gì chứ?"
"Nhật ký sửa lỗi."
"Chỉ viết mấy việc như công việc thôi à, không có gì khác sao?"
Anh nhìn đôi mắt đỏ hoe vì khóc của tôi, đầu bút dừng lại một lát, rồi viết thêm một câu.
【Khi Hứa Tri Vi chịu ủy khuất sẽ giả vờ như không có chuyện gì. Sau này phải nhìn ra sớm hơn.】
Đầu bút vừa hạ xuống, phòng bảo vệ gọi điện đến.
Camera ghi lại được sau nửa đêm, một người đội mũ dùng chìa khóa mở cửa.
Không nhìn rõ mặt.
Nhưng khi người đó rời đi, cổ tay lộ ra từ ống tay áo.
Trên cổ tay đeo một chiếc lắc tay lá nguyệt quế màu bạc.
Chiếc lắc cùng loại đó, cả nhóm dự án chỉ có Tô Vãn Tình mới có.
6.
Khi cảnh sát tìm thấy Tô Vãn Tình, cô ta đang họp nhóm trong phòng thí nghiệm.
Cô ta thừa nhận đã đến, nhưng phủ nhận việc lấy ổ cứng.
"Duật Hành mất trí nhớ, tôi lo dữ liệu quan trọng không có người bảo quản nên mới muốn lấy đi gửi đến phòng lưu trữ của học viện."
Cô ta tháo lắc tay ra trước mặt sinh viên, nước mắt rơi xuống đúng lúc đến kỳ lạ.
"Tri Vi, cô nghi ngờ tôi thì được, nhưng báo cảnh sát có phải là quá đáng quá không?"
Tiếng xì xào bàn tán vang lên xung quanh.
Tôi chưa kịp mở miệng, Tạ Duật Hành đã đặt hồ sơ ra vào cửa lên bàn.
"Cô ở trong đó gần hai mươi phút. Trong thời gian đó không liên lạc với tôi hay Tri Vi, phòng lưu trữ cũng không nhận được đơn xin bảo quản nào."
"Tự ý vào nhà lấy đồ khi chưa có sự đồng ý của chủ nhân, giải thích thế nào cũng không giống như là bảo quản hộ."
Tô Vãn Tình cắn môi.
"Tôi có chìa khóa."
"Chìa khóa đó chỉ cho phép cô lấy tài liệu một lần trong thời gian chúng tôi vào núi. Hai năm không trả, không có nghĩa là cô muốn vào lúc nào cũng được."
Tạ Duật Hành giọng điệu bình thản.
"Cô nghiên c/ứu về ranh giới xã hội cổ đại, tốt nhất nên hiểu ranh giới của nhà ở hiện đại trước đi."
Có sinh viên cúi đầu nhịn cười.
Sắc mặt Tô Vãn Tình lúc xanh lúc trắng.
Dưới sự chứng kiến của phòng bảo vệ học viện và cảnh sát, Tô Vãn Tình đã giao ra chiếc ổ cứng màu đen khóa trong tủ văn phòng.
Cô ta vẫn khăng khăng là bảo quản hộ.
Ổ cứng không bị hư hại, chỉ dựa vào bằng chứng hiện có rất khó để chứng minh cô ta có mục đích chiếm hữu bất hợp pháp.
Học viện tạm đình chỉ công tác của cô ta để điều tra, yêu cầu cô ta bàn giao lại toàn bộ tài liệu dự án.
Trước khi rời phòng thí nghiệm, cô ta đột nhiên gọi Tạ Duật Hành lại.
"Anh tưởng cô ta thực sự vô tội sao?"
Cô ta mở một email ra.
Người gửi là Tạ Duật Hành, ngày tháng là một ngày trước khi xảy ra t/ai n/ạn.
Chủ đề chỉ có hai chữ: Ly hôn.
Trong email viết:
【Vãn Tình, đợi lần khảo sát lại này kết thúc, anh sẽ xử lý "vấn đề hôn nhân" mà em đã nói. Tri Vi không phù hợp để tiếp tục ở lại dự án nữa, tài liệu cốt lõi cũng không thể giao cho cô ấy được nữa...】
Chân tay tôi lạnh toát.
Một ngày trước t/ai n/ạn.
Đêm đó Tạ Duật Hành thu dọn hành lý, tôi hỏi anh sau khi về có thể cùng tôi kỷ niệm ngày cưới không.
Anh bảo, có việc gì về rồi nói sau.
Hóa ra việc cần nói là ly hôn.
Tô Vãn Tình nhìn tôi, trong mắt cuối cùng cũng lộ ra vẻ đắc ý không thể che giấu.
"Duật Hành, bây giờ anh bảo vệ cô ta, chỉ là trách nhiệm sau khi mất trí nhớ thôi."
"Đợi khi anh nhớ lại tất cả, người đầu tiên anh hối h/ận chính là ngày hôm nay."
Tạ Duật Hành đọc xong email, không nói gì ngay.
Tim tôi chìm xuống từng chút một.
Tôi rút tay mình ra khỏi tay anh.
"Hai người nói chuyện đi."
Vừa bước được một bước, anh đã nắm ch/ặt cổ tay tôi từ phía sau.
"Hứa Tri Vi, không được chạy."
Tôi không quay đầu lại.
"Email là thật."
"Anh biết."
"Nhưng nó chỉ chứng minh tài khoản của anh từng gửi đoạn nội dung này thôi."
Tay Tạ Duật Hành siết ch/ặt lại.
"Nó không chứng minh đây là ý định hoàn chỉnh của anh."
7.
Tạ Duật Hành yêu cầu kiểm tra tiêu đề gốc của email.
Tô Vãn Tình không chịu.
"Đây là liên lạc cá nhân."
"Cô đã công khai trình bày thì không thể chỉ công khai những ảnh chụp màn hình có lợi cho mình."
Tạ Duật Hành nhìn chằm chằm cô ta.
"Báo cáo học thuật trích dẫn dữ liệu sai lệch sẽ bị rút bài, email cá nhân c/ắt xén ngữ cảnh cũng không trở nên cao thượng hơn được đâu."
Trung tâm thông tin học viện can thiệp kiểm tra.
Email đúng là được gửi đi từ máy tính của Tạ Duật Hành, không có dấu vết bị hack.
Khi email được gửi đi, anh đang ở văn phòng trường. Cửa ra vào và camera đều trùng khớp.
Hy vọng cuối cùng của tôi cũng chẳng còn.