Tôi cúi đầu thổi thổi nước dùng: "Vì hôm đó bố đi dép lê chạy đến tìm cháu, chắc cũng chưa ăn gì."
Đôi mắt ông ấy quả nhiên lại đỏ hoe.
Tôi vừa đặt đũa xuống đã thấy hối h/ận.
"Biết thế không cho bố nữa. Ăn có miếng th!t thôi mà cũng khóc."
Ông ấy ăn miếng th!t bò đó, cười nói: "Ngon lắm."
Ngoài cửa sổ tuyết lại bắt đầu rơi.
Những bông tuyết rơi trong ánh đèn vàng ấm áp, to như năm đó.
Nhưng tôi không còn co ro sau thùng rác nữa, cũng chẳng cần đếm đồng xu cuối cùng trong túi.
Tôi có phòng riêng, có chăn riêng, có kẹo dâu ăn không hết, và có một người bố bảo hành trọn đời, thỉnh thoảng lại "rò rỉ nước mắt".
Mãi về sau tôi mới hiểu ra, khi cuộc điện thoại đó được kết nối, Lục Nghiên Xuyên hoàn toàn không phải đang diễn kịch cùng tôi.
Ông ấy đã tìm ki/ếm suốt năm năm, từ nhà ga, gầm cầu cho đến mọi thông tin trẻ em không rõ lai lịch. Giọng nói rụt rè hỏi "có thể mời cháu ăn bát mì không" trong điện thoại, ông ấy đã đợi quá lâu rồi.
Còn tôi, ban đầu chỉ muốn ki/ếm một bữa cơm nóng.
Bát mì cuối cùng ăn vào miệng tuy hơi bở, nhưng th!t bò đúng là gấp đôi.
Men theo làn hơi nóng ấy, tôi lảo đảo tìm được đường về nhà.