Ánh sáng chói lòa tràn vào khiến mắt tôi đ/au nhức, chỉ có thể bất lực nhắm nghiền lại.
Thẩm M/ộ Châu đi ngược ánh sáng bước vào, nhìn xuống tôi đang nằm liệt trên sàn như một đống bùn nhão.
Anh ta cầm một xấp tài liệu dày cộp, lạnh lùng ném vào mặt tôi.
“Tang Du, xươ/ng cốt của cô đúng là cứng thật đấy. Điềm Điềm nằm trên giường b/ệnh một ngày một đêm rồi, mà cô vẫn ch*t không chịu nhận sai!”
Tôi cố hết sức mở mắt, tầm nhìn vô định rơi vào xấp tài liệu đó.
Trên bìa ghi: “Thỏa thuận ly hôn và Bản tuyên bố nhận tội”.
“Ký đi.” Giọng anh ta không chút nhiệt độ, “Tay trắng ra đi, đồng thời công khai thừa nhận chính cô đã đá/nh cắp bí mật b/án cho đối thủ.”
Tôi r/un r/ẩy ngẩng đầu, nhìn người đàn ông mà tôi đã yêu suốt bảy năm trời.
“Anh bắt tôi... phải đứng ra nhận tội thay Giang Điềm sao?”
Anh ta cười khẩy, một chân giẫm mạnh lên mu bàn tay tôi.
Cơn đ/au thấu xươ/ng ập đến, nhưng tôi đã tê liệt từ lâu rồi.
“Cái gì gọi là nhận tội thay cô ấy? Làm sai thì phải trả giá. Ngay cả đứa con chưa chào đời trong bụng Điềm Điềm mà cô cũng dám hại, cô còn đ/ộc á/c hơn cả rắn đ/ộc!”
“Nếu cô không ký, tôi sẽ khiến m/ộ phần mẹ cô ngày mai bị đào lên để xây nhà vệ sinh công cộng.”
Anh ta lôi ra điểm yếu cuối cùng của tôi.
Mẹ tôi.
Tôi thở dốc, trong cổ họng trào lên từng ngụm m/áu tanh ngọt.
“Thẩm M/ộ Châu... anh nhất định sẽ hối h/ận...”
Tôi dùng bàn tay r/un r/ẩy không thành hình, nắm lấy cây bút máy anh ta ném tới.
Ngòi bút vạch ra những nét chữ méo mó trên giấy, mỗi một chữ đều vắt kiệt chút sinh mệnh cuối cùng của tôi.
Hai chữ “Tang Du” vừa viết xong.
Tôi cuối cùng không thể kìm nén được dòng m/áu đang cuộn trào trong lồng ngựk nữa.
“Phụt--”
Một ngụm m/áu đen lớn phun ra từ miệng tôi, b/ắn lên tờ thỏa thuận trắng tinh, cảnh tượng vô cùng chấn động.
Cơ thể tôi như cánh diều đ/ứt dây, đổ ập xuống nền xi măng lạnh lẽo.
Đôi mắt trân trân nhìn anh ta, hơi thở dần ngưng trệ.
Thẩm M/ộ Châu sững người một giây, sau đó cười lạnh đ/á vào cẳng chân tôi.
“Tang Du, chiêu giả ch*t này lỗi thời rồi, cô tưởng phun chút m/áu là có thể lừa được tôi sao?”
Anh ta không nhận được hồi đáp, chân mày hơi nhíu lại, xoay người bước ra ngoài.
“Yến Kỳ, mang bản thỏa thuận này đi công chứng. Còn cô ta, tạt chậu nước lạnh cho tỉnh rồi ném ra khỏi b/ệnh viện.”
Anh ta bước ra khỏi nhà kho không chút do dự.
Yến Kỳ bước tới, gh/ê t/ởm ngồi xổm xuống, đưa tay định túm lấy tóc tôi.
Bàn tay cậu ta vô tình chạm vào hơi thở của tôi.
Động tác của Yến Kỳ cứng đờ, sắc mặt tái nhợt trong chớp mắt, rút tay về như bị điện gi/ật.
Cậu ta r/un r/ẩy đưa tay lần nữa, dò mạch cảnh của tôi.
Không còn nhịp đ/ập.
Một sự tĩnh lặng ch*t chóc.
“Tổng giám đốc...” Giọng Yến Kỳ run đến mức gần như vỡ vụn, đôi chân mềm nhũn quỳ rạp xuống đất.
Thẩm M/ộ Châu đang đi ra cửa thì mất kiên nhẫn dừng bước, nghiêng đầu lại.
“Lại chuyện gì nữa?”
Yến Kỳ ngẩng phắt đầu lên, gương mặt đầy vẻ k/inh h/oàng nhìn anh ta.
“Tổng giám đốc... phu nhân... cô ấy không còn thở nữa rồi!”
“Giả ch*t? Tang Du, cô học được trò hề rẻ tiền này từ khi nào vậy?”
Thẩm M/ộ Châu cười lạnh không thèm quay đầu lại, bước chân thậm chí không hề khựng lại lấy nửa phần.
Linh h/ồn tôi nhẹ bẫng lơ lửng giữa không trung, nhìn bộ dạng chán gh/ét tột cùng đó của anh, lòng không còn nổi lên một gợn sóng nào.
Tôi ch*t rồi.
Ch*t trong bóng tối mà chính tay anh khóa lại, ch*t trong sự s/ỉ nh/ục không hồi kết của anh.
Yến Kỳ lảo đảo đuổi theo, túm lấy tay áo Thẩm M/ộ Châu, giọng nói lạc đi.
“Tổng giám đốc! Phu nhân ch*t thật rồi! Cơ thể đều cứng đờ cả rồi!”
Thẩm M/ộ Châu mạnh bạo hất cậu ta ra, đáy mắt bùng lên cơn gi/ận dữ.
“Yến Kỳ, cậu cũng đi/ên cùng với cô ta phải không? Loại đàn bà tâm cơ thâm đ/ộc như cô ta, làm sao có thể ch*t dễ dàng như vậy!”
Anh ta sải bước quay trở lại, áp suất không khí thấp đến đ/áng s/ợ.
Đi đến trước th* th/ể tôi, anh ta đưa chân đ/á mạnh vào vai tôi.
“Tang Du, bò dậy cho tôi! Cô tưởng cô...”
Lời anh ta chưa kịp dứt, một bóng trắng như phát đi/ên lao vào nhà kho.
Là bác sĩ điều trị của tôi, Cận Chu.
Cận Chu mắt đỏ ngầu, đẩy mạnh Thẩm M/ộ Châu ra, quỳ sụp xuống bên cạnh th* th/ể tôi.
“Tang Du! Tang Du!”
Anh ta r/un r/ẩy dò hơi thở của tôi, lật mi mắt tôi lên, sau đó phát ra một tiếng gào thét bi thương như con dã thú tuyệt vọng.
“Thẩm M/ộ Châu, đồ s/úc si/nh!”
Cận Chu đứng dậy, tung một cú đ/ấm mạnh vào mặt Thẩm M/ộ Châu.
Thẩm M/ộ Châu bị đá/nh nghiêng đầu, khóe miệng rướm m/áu.
Anh ta hoàn toàn bị chọc gi/ận, túm lấy cổ áo Cận Chu: “Mày muốn ch*t à!”
“Tao muốn ch*t? Chính mày đã ép ch*t cô ấy!”