"Tốc độ tạm được, nhưng hạ bàn không vững. Chiêu 'Tật Phong Liệt Nhận' này của em, nhiều lắm cũng chỉ coi là hàng b/án thành phẩm thôi."
Vừa bình phẩm, tôi vừa tiện tay quật ngã cậu ta xuống bãi cỏ.
Lạc Tinh Trì lăn một vòng trên cỏ, không còn vẻ kìm nén, che giấu cảm xúc như trước, trái lại còn hào hứng bò dậy.
"Làm lại!"
Kể từ ngày đó, cậu ta đã hoàn toàn giải phóng bản thân.
Cậu ta c/ắt bỏ kiểu tóc vuốt ngược bóng loáng, chỉn chu mà mình bị bắt phải để suốt mười tám năm qua, thay vào đó là mái tóc ngắn tỉa layer gọn gàng, trẻ trung. Cậu ta không còn đi học mấy lớp lễ nghi thế gia công tử nữa, mà mỗi ngày đều tập luyện đối kháng cùng tôi, thậm chí còn đăng ký vào khoa Khoa học máy tính của trường đại học.
Nhìn dáng vẻ tràn đầy sức sống của cậu ta bây giờ, ai có thể ngờ được cậu ta từng là một "thiếu gia giả hoàn hảo" đến cười cũng không dám hở răng cơ chứ.
"Được rồi, hôm nay đến đây thôi."
Tôi vỗ tay, ngăn chặn đợt tấn công tiếp theo của cậu ta.
"Thể lực của M/a Vương cũng có giới hạn. đá/nh tiếp nữa là ta phải đi vào kỳ ngủ đông rồi."
Lạc Tinh Trì dừng động tác, lau mồ hôi trên trán, cười rạng rỡ như một mặt trời nhỏ.
"Anh trai, thực ra em biết mà."
"Biết cái gì?" Tôi nhướng mày.
"Em biết anh căn bản chẳng mắc b/ệnh trung nhị gì cả."
Lạc Tinh Trì ghé sát lại, chớp chớp mắt.
"Kỹ năng hacker, kỹ thuật đối kháng, và cả sự bình tĩnh trước cảnh sát của anh, đều không phải là thứ mà một người sống hoang dã ở nông thôn mười tám năm có thể sở hữu."
"Anh xuất hiện với cách thức khoa trương như vậy, là vì muốn phá vỡ bầu không khí ngột ngạt, áp bức của nhà họ Lạc, là để kéo em và mọi người ra khỏi tuyệt vọng, đúng không?"
Lòng tôi khẽ chùng xuống.
Thằng nhóc này, thông minh lên rồi đấy.
Nhưng làm sao tôi có thể thừa nhận.
"Ng/u ngốc. Em không biết gì về trí tuệ của sinh vật bậc cao đâu."
Tôi khoanh tay trước ngựk, hất cằm lên.
"M/a Vương này chỉ là tình cờ cần vài kẻ quyến thuộc dễ bảo để giúp ta hoàn thành kế hoạch sơ bộ chinh phục thế giới thôi. Em đừng có mà tự mình đa tình."
Lạc Tinh Trì cười càng rạng rỡ hơn.
"Vâng vâng vâng, M/a Vương đại nhân nói gì cũng đúng."
Cậu ta thân thiết khoác vai tôi.
"Vậy xin hỏi M/a Vương đại nhân, trưa nay chúng ta ăn gì? Có muốn đi thử quán lẩu mới mở ở trung tâm thành phố không?"
"Lẩu? Loại thức ăn đầy mùi khói lửa phàm trần đó..."
Tôi khựng lại một chút.
"Cũng không phải là không thể miễn cưỡng chấp nhận. Nhưng phải gọi nước cốt lẩu hồng dầu thật cay, như vậy mới hợp với thuộc tính bóng tối."
"Không thành vấn đề!"
Đến mùa thu, ngôi nhà của họ Lạc đã được cải tạo hoàn toàn. Những món đồ nội thất cổ hàng trăm năm mang hơi thở u ám kia đều được đóng gói b/án đi, thay vào đó là phong cách nội thất hiện đại, tươi sáng. Cái từ đường từng dùng để giam người cũng được tôi cải tạo thành một phòng game điện tử kiêm sân tập võ thuật khổng lồ.
"Tinh Từ, Tinh Trì, xuống ăn cơm thôi!"
Mẹ tôi đeo tạp dề, gọi vọng từ dưới lầu với giọng đầy sức sống. Bây giờ bà đã hoàn toàn trút bỏ vẻ buồn rầu, hèn mọn trước kia, giữa đôi mày tràn đầy sự tự tin của người làm chủ gia đình.
"Đến ngay!"
Tôi và Lạc Tinh Trì đồng loạt lao từ trên lầu xuống.
Bàn ăn bày đầy những món ngon thịnh soạn, cha tôi đang cầm một chai rư/ợu vang, mỉm cười nhìn chúng tôi.
"Hôm nay là một ngày tốt lành."
Cha tôi nâng ly rư/ợu lên.
"Thứ nhất, báo cáo tài chính mới nhất của công ty đã ra lò, lợi nhuận tăng gấp ba lần. Thứ hai, giấy báo nhập học đại học của Tinh Trì đã nhận được rồi."
Lạc Tinh Trì tự hào ưỡn ngựk, khoe tờ giấy báo nhập học trong tay. Không còn là con rối chỉ biết nghe theo sự sắp đặt liên hôn, cậu ta cuối cùng đã nắm quyền kiểm soát cuộc đời mình.
"Để chúc mừng hai tin vui này, cạn ly!" Cha tôi vui vẻ nói.
Gia đình bốn người chúng tôi nâng ly, tiếng chạm cốc trong trẻo vang vọng trong phòng ăn sáng sủa.
Đây mới là nhà thực sự.
Không có quy củ áp bức, không có những toan tính m/áu lạnh, chỉ có sự hỗ trợ và bao dung lẫn nhau.
Ăn cơm xong, tôi nằm trên ghế sofa, mãn nguyện xoa cái bụng tròn vo.
Lạc Tinh Trì ghé lại, đưa cho tôi một quả táo đã gọt sẵn.
"Anh trai, tiếp theo anh có dự định gì không?"
"Dự định?"
Tôi cắn một miếng táo.
"Nhiệm vụ ở tân thủ thôn đã dọn dẹp xong, tất nhiên là chuẩn bị mở bản đồ tiếp theo rồi."
Lạc Tinh Trì ngẩn người.
"Anh muốn đi sao?"
"Đừng căng thẳng. Bản đồ tiếp theo mà anh nói, là cuộc sống đại học của anh."
Tôi móc từ trong túi ra một tờ giấy báo nhập học khác, "bộp" một tiếng vỗ mạnh xuống bàn. Đó là giấy báo nhập học khoa Vật lý của một ngôi trường đại học hàng đầu.
"Đã thức tỉnh sức mạnh, tất nhiên phải đi đến không gian bậc cao hơn để khám phá chân lý của vũ trụ rồi."
Tôi đứng dậy, theo thói quen dùng tay phải che nửa khuôn mặt, tạo một tư thế đầy thâm sâu.
"Dù sao thì, biển sao trời mênh mông, mới chính là bến đỗ cuối cùng của M/a Vương này."