Lạc Tinh Trì nhìn tôi, không nhịn được mà "phì" cười một tiếng. Cậu ta cũng bắt chước dáng vẻ của tôi, đứng dậy, tay phải nắm thành nắm đ/ấm đặt lên ngựk.
"Vậy, xin cho phép Ảnh Nguyệt Tinh Thần, được tiếp tục theo đuổi bước chân của M/a Vương đại nhân."
"Chuẩn tấu."
Tôi sải bước đi ra ngoài cửa, ánh nắng rải lên người chúng tôi, kéo ra hai cái bóng dài đầy kiên định.
Mặc kệ cái gì là thiếu gia thật hay giả, mặc kệ cái gì là quy củ chó ch*t.
Trong thế giới đã sụp đổ và tái thiết này, chúng ta đều là những kẻ làm chủ tuyệt đối vận mệnh của chính mình.
"Xuất phát thôi, hướng về vực thẳm và vinh quang vô tận!"
"Vâng, anh trai!"
(Toàn văn hoàn)