“A Từ, hôm nay anh thật sự làm em thất vọng đấy.”

“Dịp thế này mà anh cũng giở thói cáu kỉnh.”

“Anh có phải đang nghĩ, có Thịnh Ninh phối hợp là có thể khiến em tức gi/ận không?”

Cô ta quay sang nhìn Thịnh Ninh.

“Ninh Ninh, cậu cũng vậy, lại hùa theo anh ấy làm trò vô bổ.”

Thịnh Ninh cắn môi dưới.

Cô ấy nắm ch/ặt lấy vạt váy cưới.

“Miên Miên, là cậu bảo mình mặc bộ đồ này.”

Giọng Thịnh Ninh hơi run.

Nhưng rất kiên định.

“Cũng là cậu bảo mình lên làm lễ.”

Sắc mặt Khương Miên sa sầm.

“Mình bảo cậu mặc là cậu mặc sao? Cậu không biết đây là hôn lễ của mình và Dụ Từ à?”

“Đủ rồi.”

Tôi ngắt lời sự buộc tội của Khương Miên.

“Xuống sân khấu đi.”

Tôi nắm lấy tay Thịnh Ninh.

“Đến lúc đi mời rư/ợu rồi.”

Tôi không thèm nhìn Khương Miên thêm một cái nào nữa.

Dẫn Thịnh Ninh đi về phía bàn chính.

Phần mời rư/ợu bắt đầu.

Khương Miên và Giản Thần theo sau chúng tôi.

Như hai bóng m/a dai dẳng.

Khương Miên đã thay lại bộ đồ thường ngày của cô ta.

Cô ta giải thích với người thân rằng đây là trò chơi mới lạ của giới trẻ.

“A Từ bị m/ù mặt, bọn con muốn thử thách anh ấy một chút thôi.”

Cô ta nở nụ cười dịu dàng.

Biến trò đùa quái đản thành thú vui ngọt ngào.

Người thân hiểu ý cười xòa.

Không ai coi Thịnh Ninh là thật cả.

Khi đến bàn của Giản Thần.

Giản Thần đứng dậy.

Cậu ta cầm hai ly rư/ợu trên tay.

“Anh Từ, vừa rồi trên sân khấu làm anh không vui, ly này em mời anh.”

Cậu ta đưa một ly cho tôi.

Tôi nhận lấy.

Cúi đầu nhìn một cái.

Chất lỏng trong ly rất trong suốt.

Ngửi không thấy mùi vị gì.

Nhưng tôi nhận ra cái ly này.

Đó là ly chuyên dụng để đựng rư/ợu Vodka nồng độ cao của sảnh tiệc.

Tôi bị dị ứng cồn.

Chỉ cần uống một chút là toàn thân sẽ nổi mẩn đỏ.

Nặng thì sẽ bị sốc phản vệ.

Giản Thần thừa biết điều này.

“Anh Từ, sao không uống đi?”

Giản Thần cười híp mắt nhìn tôi.

“Chẳng lẽ ngay cả ly rư/ợu em mời mà anh cũng không nể mặt sao?”

Khương Miên bên cạnh khẽ đẩy tôi một cái.

“A Từ, uống một chút đi, Giản Thần cũng thành tâm xin lỗi mà.”

“Anh đừng lúc nào cũng làm mất hứng như vậy.”

Cô ta lúc nào cũng vậy.

Chỉ cần Giản Thần thấy vui.

Cô ta chẳng hề bận tâm tôi có khó chịu hay không.

Tôi cầm ly rư/ợu.

Không hề nhúc nhích.

Thịnh Ninh đột nhiên vươn tay.

Gi/ật lấy ly rư/ợu trên tay tôi.

Ngửa cổ.

Uống cạn sạch.

Rư/ợu mạnh nồng độ cao tức thì làm đôi mắt cô ấy đỏ hoe.

Cô ấy che miệng ho sặc sụa vài tiếng.

“Dụ Từ không uống được rư/ợu, tôi uống thay anh ấy.”

Thịnh Ninh cố nén cơn ho nói.

Sắc mặt Giản Thần thay đổi.

“Thịnh Ninh, cô có phải quản hơi nhiều rồi không?”

“Cô thật sự coi mình là cô dâu rồi à?”

Khương Miên cũng bước tới.

Cô ta nhìn khuôn mặt đỏ ửng của Thịnh Ninh.

Giọng nói có chút lạnh lùng.

“Ninh Ninh, cậu làm màu hôm nay thế là đủ rồi đấy.”

“Đây là chuyện của hai người chúng mình, cậu chen vào làm gì.”

Tôi nhìn Khương Miên.

“Là tôi bảo cô ấy chen vào đấy.”

Tôi che chở Thịnh Ninh ra sau lưng.

Lấy khăn ướt trên bàn đưa cho cô ấy.

“Khương Miên, tiệc cưới tối nay kết thúc rồi.”

Tôi nhìn vào mắt cô ta.

Từng chữ một nói.

“Giữa chúng ta, cũng kết thúc rồi.”

Biểu cảm của Khương Miên trống rỗng trong một khoảnh khắc.

Cô ta nhìn chằm chằm tôi.

Dường như muốn tìm một chút dấu vết đùa cợt trên mặt tôi.

Nhưng tôi không cười.

Chỉ có sự bình thản đến nghẹt thở.

“A Từ, hôm nay anh thật sự rất khác thường.”

Khương Miên hạ thấp giọng.

Cô ta cố duy trì thể diện của một tiểu thư.

“Có phải vì Thịnh Ninh ở đây nên anh muốn cô ta xem trò cười của em không?”

Cô ta nghĩ tôi đang đấu khí với cô ta.

Nghĩ rằng tôi chỉ đang lợi dụng Thịnh Ninh để ép cô ta cúi đầu.

“Nếu anh gi/ận vì em không ngăn Giản Thần ép anh uống rư/ợu, em xin lỗi thay cậu ấy được chưa?”

Cô ta vươn tay định kéo tay áo tôi.

“Chuyện nhỏ thế mà cũng đòi chia tay sao.”

Tôi rút tay lại.

Không còn chút hơi ấm nào.

“Đi thay đồ đi.”

Tôi nói với Thịnh Ninh.

Thịnh Ninh gật đầu.

Cô ấy xách vạt váy nặng nề đi về phía phòng nghỉ.

Tôi cũng quay người theo sau.

Tiệc cưới đã gần tàn.

Khách khứa lần lượt ra về.

Khương Miên và Giản Thần cũng đi theo vào phòng nghỉ.

Vừa đẩy cửa ra.

Tôi nhìn cảnh tượng trong phòng, bước chân khựng lại.

Căn phòng nghỉ vốn được trang trí ấm áp tinh tế.

Giờ đây tan hoang bừa bãi.

Mỹ phẩm trên bàn bị quét đổ xuống đất.

Bóng bay trên tường bị chọc thủng, mảnh vụn rơi đầy sàn.

Điều đáng chú ý nhất.

Là món quà tôi chuẩn bị riêng cho ngày hôm nay.

Một sợi dây chuyền kim cương tùy chỉnh.

Lúc này đang treo trên cổ Giản Thần.

Cậu ta đang soi gương uốn éo tạo dáng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
5 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm