“Đây không phải là kết hôn giả.”

Tôi nắm lấy tay Thịnh Ninh, mười ngón tay đan ch/ặt, giơ lên trước mặt Khương Miên.

“Khương Miên, Thịnh Ninh đã thầm yêu tôi bảy năm rồi.”

“Cô ấy sẽ không lấy tính mạng của tôi ra làm trò đùa, càng không bao giờ đẩy tôi cho người khác trong ngày cưới.”

Tôi nhìn đồng tử đang dần giãn ra của Khương Miên, từng chữ từng chữ nói:

“Cả đời này, tôi sẽ không bao giờ ly hôn với cô ấy.”

“Bảy năm?”

Khương Miên nhìn Thịnh Ninh đầy khó tin. Ánh mắt cô ta quét qua quét lại giữa bàn tay đang nắm ch/ặt của tôi và Thịnh Ninh.

“Thịnh Ninh, đến cả bạn trai của bạn cùng phòng mà cậu cũng cư/ớp, cậu có còn biết x/ấu hổ không?”

Giọng Khương Miên sắc lẹm đến chói tai. Những ánh nhìn trong nhà hàng lại một lần nữa đổ dồn về phía chúng tôi.

Thịnh Ninh không hề lùi bước. Cô ấy đón nhận ánh mắt của Khương Miên, cười lạnh một tiếng:

“Là ai trong ngày cưới đã đẩy chồng mình cho người khác?”

“Khương Miên, Dụ Từ là do chính cô vứt bỏ.”

“Tôi chỉ là người nhặt lấy món bảo vật mà cô coi như rác rưởi vứt đi mà thôi.”

Khương Miên nghẹn họng không nói nên lời. Ngựk cô ta phập phồng dữ dội, quay sang nhìn tôi:

“Được, Dụ Từ, anh giỏi lắm!”

Cô ta nghiến răng nghiến lợi chỉ vào tôi:

“Anh tưởng rời xa tôi rồi thì anh còn có thể vênh vang như trước đây sao?”

“Đừng quên, dự án lớn nhất của công ty anh là do bố tôi nhờ qu/an h/ệ mới lấy được cho anh đấy!”

“Chỉ cần tôi lên tiếng, dự án đó bất cứ lúc nào cũng có thể bị đình chỉ!”

Cô ta bắt đầu dùng lợi ích để đe dọa tôi. Đây là lá bài tẩy cuối cùng của cô ta.

Giản Thần ở bên cạnh thêm dầu vào lửa:

“Đúng thế, anh Từ, anh bây giờ vì một người đàn bà mà trở mặt với Miên Miên, đến cả sự nghiệp cũng không cần nữa sao?”

“Cái b/ệnh m/ù mặt của anh có phải đã làm hỏng cả n/ão rồi không?”

Tôi nhìn dáng vẻ tức tối của bọn họ, cảm thấy có chút nực cười:

“Vậy sao.”

Tôi lấy điện thoại ra, mở một tệp tài liệu rồi đưa đến trước mặt Khương Miên:

“Vậy thì cô có lẽ sẽ phải thất vọng rồi.”

Khương Miên nghi ngờ ghé sát vào xem. Trên đó là một bản thỏa thuận tách biệt dự án. Nội dung viết rõ ràng rằng dự án “bãi rác” do nhà họ Khương làm cầu nối đó, từ một tháng trước đã được tôi chuyển nhượng toàn quyền cho công ty vỏ bọc đứng tên Giản Thần.

Mắt Khương Miên tức thì mở to:

“Anh… anh ký từ bao giờ?”

“Vào lúc hai người sau lưng tôi, dùng dự án đó để rút vốn của công ty.”

Tôi thu điện thoại lại, nhìn Giản Thần đang mặt c/ắt không còn giọt m/áu:

“Giản Thần, cậu tưởng cậu làm sạch sẽ lắm sao?”

“Bộ phận pháp lý của công ty đã kiểm tra sổ sách của cậu rõ ràng từng li từng tí.”

“Tham ô tiền dự án, số tiền rất lớn.”

Tôi bình thản tuyên án tử cho cậu ta:

“Cảnh sát chắc là đang trên đường đến công ty của cậu rồi.”

Giản Thần bủn rủn chân tay, ngã bệt xuống đất:

“Anh Từ, anh Từ, anh nghe em giải thích!”

Cậu ta bò lê bò càng đến ôm chân tôi:

“Là Miên Miên! Là Miên Miên bảo em làm thế!”

“Cô ấy nói chỉ cần em giúp cô ấy làm khống sổ sách, số tiền đó coi như là tiền công vất vả cho em!”

Cậu ta không hề do dự mà b/án đứng Khương Miên.

Khương Miên bàng hoàng nhìn Giản Thần dưới đất:

“Giản Thần, cậu nói bậy gì thế! Tôi bảo cậu làm giả sổ sách khi nào!”

Giản Thần nắm ch/ặt lấy ống quần tôi:

“Em có ghi âm! Trong điện thoại em có ghi âm việc Miên Miên giúp em đi cửa sau!”

Khương Miên sụp đổ. Cô ta nhìn tôi, trong mắt cuối cùng cũng lộ ra vẻ sợ hãi:

“Dụ Từ, chỉ cần anh tha cho Giản Thần, không, chỉ cần anh đừng làm lớn chuyện…”

Cô ta hạ thấp giọng, thậm chí mang theo chút van nài:

“Em sẽ lập tức bắt đầu lại với anh, được không?”

“Cô nghĩ mình bây giờ còn tư cách để đàm phán với tôi sao?”

Tôi nhìn gương mặt tái nhợt của cô ta, cảm thấy thật nực cười. Đến tận lúc này, cô ta vẫn cho rằng “bắt đầu lại với tôi” là một sự ban ơn đối với tôi.

“A Từ, năm năm tình cảm của chúng ta, anh thực sự muốn tuyệt tình đến thế sao?”

Nước mắt Khương Miên rơi lã chã. Lần này không phải giả vờ, mà là sợ thật rồi.

Giản Thần ngồi dưới đất. Thấy tôi đã không còn đường lui, cậu ta đột nhiên cười một cách đi/ên dại:

“Năm năm tình cảm? Ha ha ha ha.”

Cậu ta chỉ vào Khương Miên:

“Khương Miên, cô thực sự tưởng anh ấy yêu cô à?”

“Anh ta chỉ là một thằng m/ù, ai đối tốt với anh ta một chút là anh ta vẫy đuôi như chó thôi.”

Giản Thần móc điện thoại trong túi ra, mở một đoạn âm thanh. Giọng Khương Miên vang lên từ bên trong, rõ ràng đến mức không thể nhầm lẫn:

“Giản Thần, tiền lại quả của dự án đó cậu cứ cầm lấy dùng đi, phía Dụ Từ để mình lo.”

“Dù sao anh ta cũng m/ù mặt, đến chữ trên báo cáo tài chính còn không nhìn rõ, cứ lừa dối qua loa là được.”

“Đợi tiền này về tay, chúng ta đi du lịch châu Âu một chuyến.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
5 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm