Tôi nhìn danh sách những người đã bị chặn trên màn hình.
“Người nên hối h/ận phải là anh ta.”
“Thẩm Ninh, mở cửa.”
Bảy giờ sáng hôm sau, cửa nhà Lục Thời Diễn bị gõ dồn dập.
Là giọng của Hứa Hành.
Tôi ngồi dậy trên giường phòng khách, vẫn mặc chiếc áo hoodie màu kem tối qua, tóc xõa tung, mặt cũng chưa rửa.
Từ phòng khách truyền đến tiếng bước chân của Lục Thời Diễn.
Cậu ấy mở cửa.
“Hứa Hành.”
“Tôi tìm Thẩm Ninh.”
“Cô ấy chưa dậy.”
“Đây là nhà cậu.”
“Đúng.”
“Cô ấy đã ở nhà cậu cả đêm.”
“Đúng.”
Im lặng hai giây, sau đó là một tiếng động trầm đục - giống như nắm đ/ấm nện vào khung cửa.
“Lục Thời Diễn, có phải cậu cố tình không hả?”
“Cậu cố tình cư/ớp người của tôi?”
“Tôi coi cậu là anh em từ nhỏ đến lớn--”
“Cậu cũng coi Kiều Nam là em gái từ nhỏ đến lớn,” giọng Lục Thời Diễn không lớn, “nhưng cậu chưa hiểu rõ một chuyện.”
“Thẩm Ninh không phải là món đồ của cậu, không tồn tại chuyện ai cư/ớp của ai.”
Tôi đi chân trần ra phòng khách.
Ánh sáng từ cửa chiếu vào, Hứa Hành đứng ngoài hành lang, vẫn bộ sơ mi hôm qua, nhăn nhúm, dưới mắt là quầng thâm đậm.
Khi nhìn thấy tôi, ánh mắt anh ta lướt qua chiếc áo hoodie tôi đang mặc, rồi nhìn quanh phòng khách của Lục Thời Diễn.
Ánh mắt lạnh dần từng chút một.
“Cô ở nhà cậu ta cả đêm.”
Không phải câu hỏi.
“Đúng.”
“Mặc quần áo của cậu ta.”
“Cậu ấy chuẩn bị cho tôi.”
Yết hầu Hứa Hành chuyển động, gân xanh trên thái dương nổi lên.
“Thẩm Ninh, có phải em thấy làm vậy rất hả gi/ận không?”
Tôi tựa vào tường hành lang, nhìn anh ta.
“Hứa Hành, hôm qua anh viết email bảo tôi đến quán cà phê gặp anh để cho anh một lời giải thích.”
“Tôi đã trả lời bốn chữ: Không cần giải thích.”
“Sau đó anh liền tìm đến tận cửa.”
“Làm sao anh biết tôi ở đây?”
Anh ta mím môi thành một đường thẳng.
Không nói gì.
Lục Thời Diễn trả lời thay anh ta: “Tiểu Lộc nói với Kiều Nam, Kiều Nam nói với cậu.”
Hứa Hành không phủ nhận.
“Hứa Hành,” giọng tôi bình thản, “anh có biết chính mình đã biến tất cả những người xung quanh thành công cụ để giám sát tôi không?”
“Tôi giám sát em?” giọng anh ta cao lên, “Tôi viết bức email đó đến ba giờ sáng! Bố tôi nằm viện, mẹ tôi khóc cả đêm!”
“Tôi thức trắng đêm chạy đến tìm em để nói chuyện, em nói tôi giám sát em?”
“Lúc anh viết email, anh có viết nổi một câu xin lỗi nào không?”
Anh ta sững người.
“Anh viết hơn một nghìn chữ, nói Kiều Nam vô tội, nói anh khó xử, nói tôi không hiểu anh, nói tôi làm mất mặt hai nhà.”
“Anh nói “Anh vẫn yêu em”, rồi bắt tôi giải thích cho anh.”
“Hứa Hành, trong hơn một nghìn chữ đó, không có lấy một chữ nào là xin lỗi.”
Hành lang yên tĩnh đến mức nghe được tiếng ai đó đang lau sàn trên lầu.
Biểu cảm của Hứa Hành giãn ra một thoáng - rất ngắn, gần như không thấy được - nhưng tôi đã bắt được.
Không phải sự giãn ra của việc tự kiểm điểm.
Mà là sự giãn ra của việc trở tay không kịp.
Anh ta không ngờ tôi sẽ nói như vậy.
Anh ta tưởng tôi sẽ giống như trước đây, đầu tiên là tức gi/ận, sau đó mềm lòng, cuối cùng đồng ý ngồi xuống nói chuyện.
“Ninh Ninh--”
Giọng anh ta bỗng dịu lại, như thể vừa chuyển kênh.
“Em nói đúng, hôm qua là anh không tốt. Anh không nên bỏ đi trong hôn lễ, chuyện này là anh sai.”
“Nhưng em cũng không thể vì một lần anh sai lầm mà làm ra những chuyện thế này. Em nắm tay Lục Thời Diễn rời khỏi hôn lễ, em ở nhà cậu ta - em có biết truyền ra ngoài người ta sẽ nói em thế nào không?”
“Nói thế nào?”
“Họ sẽ nói em...”
Anh ta nuốt nửa câu sau, nhưng ý nghĩa đã rất rõ ràng.
Anh ta không phải lo cho danh dự của tôi.
Anh ta đang dùng danh dự của tôi để ép tôi quay về.
Cũng th/ủ đo/ạn giống hệt dì Tiền dùng mặt mũi của bố tôi để gây áp lực hôm qua.
Lục Thời Diễn tựa vào khung cửa, vẫn không rời đi.
Hứa Hành quay phắt sang nhìn cậu ấy: “Cậu có thể ra ngoài không? Tôi đang nói chuyện với bạn gái tôi.”
“Vị hôn thê cũ,” Lục Thời Diễn chỉnh lại, “Trong email hôm qua cậu viết là “Nếu em không đến, anh sẽ coi như em đã đưa ra lựa chọn rồi”.”
“Cô ấy không đến, lựa chọn đã xong rồi.”
Nắm đ/ấm của Hứa Hành lại siết ch/ặt.
“Lục Thời Diễn, tốt nhất cậu đừng ép tôi.”
“Tôi cũng tặng lại cậu một câu, đừng ép Thẩm Ninh.”
Hai người đàn ông đối đầu ở cửa, không khí như muốn đông cứng lại.
Tôi đứng thẳng người, bước đến cửa, đứng trước mặt Hứa Hành.
Anh ta cúi đầu nhìn tôi, trong mắt có gi/ận dữ, có không cam tâm, có bồn chồn - nhưng tuyệt nhiên không có thứ tôi muốn thấy.
Thứ tôi đã đợi suốt hai năm.
Chưa bao giờ có.
“Hứa Hành, tôi hỏi anh một câu.”
“Cái gì?”