Anh đã biển thủ công quỹ, làm giả con dấu, l/ừa đ/ảo v/ay vốn, tất cả những bằng chứng này đã được Đội điều tra kinh tế x/ác thực rồi."
Ánh mắt Lâm Bách Xuyên tức thì trở nên xám xịt.
"Nghĩa là... tôi chắc chắn phải ngồi tù rồi sao?"
"Không chỉ ngồi tù, toàn bộ tài sản bất hợp pháp của anh đều sẽ bị truy thu."
Tôi bình thản tuyên án t//ử h/ình cho cuộc đời anh ta.
"Nghe nói, khi cảnh sát đến phong tỏa khoản ủy thác hai triệu đó, Hạ Vân Thường đang đứng ở quầy ngân hàng định rút tiền mặt bỏ trốn, liền bị bắt tại chỗ rồi?"
Nghe đến cái tên Hạ Vân Thường, gương mặt Lâm Bách Xuyên méo mó trong chớp mắt.
"Con khốn đó! Đồ đĩ thõa!"
Anh ta gi/ận dữ đ/ập mạnh vào tấm kính.
"Tôi vì nó, vì cái giống nòi hoang đó mà đá/nh đổi tất cả! Vậy mà nó dám cuỗm tiền của tôi bỏ trốn!"
Tôi nhìn dáng vẻ đi/ên cuồ/ng của anh ta, cảm thấy buồn cười.
"Giống nòi hoang?"
"Lâm Bách Xuyên, đến cả con trai ruột của mình mà anh cũng ch/ửi là giống nòi hoang sao?"
Lâm Bách Xuyên ngẩng phắt đầu dậy, trừng trừng nhìn tôi, đáy mắt đầy sự đ/ộc địa và tuyệt vọng.
"Con trai ruột cái gì! Con khốn đó lừa tôi!"
Anh ta đột nhiên cười lớn, cười đến mức nước mắt trào ra.
"Tề Vãn, chắc cô thấy tôi nực cười lắm phải không?"
"Tôi nói cho cô biết! Ngay ngày hôm qua, để x/ác minh tài sản, cảnh sát đã làm giám định ADN tư pháp cho đứa bé đó."
"Thằng bé đó, căn bản không phải con tôi!"
Tôi sững người, mày khẽ nhíu lại.
Không phải con anh ta?
"Vậy là con của ai?"
"Là con của một thằng l/ưu ma/nh!" Lâm Bách Xuyên nghiến răng ken két.
"Con khốn Hạ Vân Thường đó, nó đã mang th/ai trước khi cặp kè với tôi rồi! Nó tính toán kỹ lưỡng, mượn cơ hội s/ay rư/ợu để ngủ với tôi, khiến tôi tưởng đứa bé là con mình!"
"Nó biết tôi muốn có con trai để thừa kế gia sản, nên đã lợi dụng điểm này, lừa tôi như một con rối!"
Tôi nghe những lời gào thét của Lâm Bách Xuyên, trong một khoảnh khắc không biết nên nói gì.
Tính toán trăm đường, cuối cùng lại hại chính mình.
Lâm Bách Xuyên vì một đứa trẻ không thuộc về mình mà phản bội hôn nhân, làm giả thân phận, thậm chí bất chấp vi phạm pháp luật, cuối cùng lại nhận lấy kết cục tay trắng ra đi và ngồi tù.
Đây chính là quả báo.
"Vãn Vãn..."
Lâm Bách Xuyên thấy tôi không nói gì, lại chuyển sang bộ dạng c/ầu x/in.
"Anh biết anh sai rồi, anh thực sự biết sai rồi. Anh bị con khốn đó che mắt."
"Vãn Vãn, em đợi anh ra tù được không? Anh vào trong sẽ cải tạo thật tốt, đợi anh ra ngoài, anh sẽ dùng nửa đời còn lại để bù đắp cho em!"
Tôi nhìn anh ta, chậm rãi đặt ống nghe xuống.
Bù đắp?
Anh ta lấy gì để bù đắp cho năm năm thanh xuân của tôi? Lấy gì để bù đắp cho sự tin tưởng vô điều kiện mà tôi từng dành cho anh ta?
Tôi không còn bận tâm đến những lời c/ầu x/in đó nữa, đứng dậy, không quay đầu lại mà bước ra khỏi phòng thăm gặp.
Ánh nắng bên ngoài chói chang.
Tôi hít một hơi không khí trong lành, cảm thấy tảng đ/á đ/è nặng trong ngựk suốt mấy tháng qua cuối cùng đã hoàn toàn tan vỡ.
Xe của Tần Trăn đỗ ngay trước cổng trại tạm giam.
Thấy tôi bước ra, cô ấy hạ kính xe xuống, đưa cho tôi một tệp tài liệu.
"Phán quyết của tòa án đã có rồi."
Tôi nhận lấy.
Phán quyết ly hôn.
Do Lâm Bách Xuyên có lỗi nghiêm trọng và dính líu đến tội phạm hình sự, tòa án phán quyết cho phép ly hôn, và tôi giành được gần như toàn bộ tài sản chung trong hôn nhân.
Lâm Bách Xuyên, tay trắng ra đi.
"Làm tốt lắm." Tần Trăn cười vỗ vai tôi.
"Tối nay đi làm chầu nhé? Ăn mừng cậu đ/ộc thân."
"Được thôi."
Tôi nhét phán quyết vào túi.
"Nhưng trước khi đi uống, mình phải đến một nơi đã."
Tôi đến phòng lưu trữ hồ sơ của b/ệnh viện Phụ sản.
Với tư cách là trưởng khoa, tôi có quyền truy xuất hồ sơ b/ệnh án cũ.
Mặc dù Hạ Vân Thường đã bỏ trốn, Lâm Bách Xuyên cũng đã vào tù, nhưng trong lòng tôi vẫn luôn có một thắc mắc.
Tại sao khi Hạ Vân Thường làm tầm soát trước sinh ở thành phố bên cạnh, Lâm Bách Xuyên lại có thể tin chắc đó là con trai mình đến vậy?
Tôi trích xuất bản sao báo cáo giám định ADN không xâm lấn ban đầu của Hạ Vân Thường.
Cẩn thận xem xét các dữ liệu phía trên.
Đúng là báo cáo cho thấy Lâm Bách Xuyên là cha sinh học.
Nhưng giờ giám định tư pháp lại nói không phải.
Khả năng duy nhất là bản báo cáo thời kỳ đầu này đã bị can thiệp.
Tôi lần theo tên đơn vị giám định trên báo cáo, tra ra đây là một trung tâm xét nghiệm gen tư nhân, tiếng tăm từ trước đến nay không mấy tốt đẹp.
Tôi gửi manh mối này cho Tần Trăn, nhờ cô ấy tìm người điều tra.
Chưa đầy nửa ngày, Tần Trăn đã gửi tin nhắn phản hồi.
"Vãn Vãn, cậu đoán đúng rồi."
Tần Trăn mỉa mai qua điện thoại.
"Hạ Vân Thường đã bỏ ra năm mươi nghìn tệ, m/ua chuộc một nhân viên kinh doanh của trung tâm đó để làm giả bản báo cáo này."
"Thằng ng/u Lâm Bách Xuyên đó, cầm báo cáo là tin sái cổ, bắt đầu ném tiền qua cửa sổ cho cô ta."