Anh ta đang lấy bia từ tủ lạnh, cứ như thể không có chuyện gì xảy ra vậy.
“Ngồi đi, ăn xong rồi nói chuyện.”
“Không ăn nữa.” Tôi nói, “Tôi đến lấy đồ.”
“Gấp cái gì? Ăn cơm trước đã. Tranh Tranh làm cả buổi rồi, nể mặt một chút đi.”
Nể mặt.
Trong chính ngôi nhà tôi đã ở suốt hai năm, tôi lại phải nể mặt một người phụ nữ khác.
Tôi không ngồi, cũng không đi.
“Thẩm Tắc, hộ chiếu và mặt dây chuyền đâu?”
Anh ta vặn nắp bia, uống một ngụm, chậm rãi nhìn tôi.
“Trong ngăn kéo phòng ngủ, tôi không động vào.”
“Tôi vào lấy.”
“Đợi chút.” Anh ta đặt chai bia xuống, hất cằm ra hiệu cho tôi ngồi xuống, “Nói chuyện chút đã.”
Tôi đứng tại chỗ không nhúc nhích.
Anh ta dường như cũng không trông chờ tôi ngồi xuống, dựa vào bàn ăn, khoanh tay trước ngựk.
“A Hòa, anh đã suy nghĩ rồi. Chuyện đám cưới anh quả thực có chỗ không đúng, nhưng em cũng quá bốc đồng rồi.”
Tôi đợi câu tiếp theo của anh ta.
“Thế này đi, em xin lỗi mẹ anh một tiếng, rồi tổ chức lại đám cưới. Chuyện chi phí anh không so đo với em, luật sư bên kia anh cũng rút.”
Nói xong anh ta nhìn tôi, như thể vừa ban cho tôi một ân huệ lớn lao.
Giang Tranh trên ghế sofa bồi thêm một câu: “Đúng đấy chị dâu, hòa nhau đi cho tốt. Dì vẫn đang nằm viện đấy, chị qua thăm dì đi, chắc chắn dì sẽ không gi/ận nữa đâu.”
Tôi cúi đầu cười nhạt.
“Thẩm Tắc, anh muốn tôi làm gì? Một, xin lỗi mẹ anh. Hai, tổ chức lại đám cưới. Ba, giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra.”
“Không phải giả vờ, là cho qua chuyện. Ai mà chẳng từng phạm sai lầm?” Anh ta nhíu mày, “Em đừng mãi giữ khư khư một chuyện không buông...”
“Vậy còn anh thì sao?”
“Cái gì?”
“Tôi xin lỗi rồi, đám cưới tổ chức lại rồi. Thế anh làm gì?”
Anh ta ngẩn người, không hiểu ý tôi lắm.
Tôi giúp anh ta dịch lại.
“Nhẫn vẫn là của cô ta? Chỗ ngồi vẫn là cô ta ngồi? Quy trình đám cưới vẫn là cô ta định? Những lời mẹ anh m/ắng tôi vẫn là tôi đáng đời?”
Biểu cảm của anh ta thay đổi, khóe miệng mím lại.
“Em có thể đừng lôi mọi chuyện lên đầu Tranh Tranh được không?”
“Tôi không lôi. Tôi đang hỏi anh, nếu làm lại từ đầu, anh có thể chọn tôi giữa tôi và cô ấy-- dù chỉ một lần thôi-- được không?”
Căn phòng bỗng trở nên rất yên tĩnh.
Tiếng cười lớn của người dẫn chương trình trên tivi nghe chói tai lạ thường.
Giang Tranh đặt cốc sữa chua xuống, đứng dậy, đi đến bên cạnh Thẩm Tắc, khẽ kéo vạt áo anh ta.
“Thẩm Tắc, chị dâu nói đúng. Sau này em sẽ tránh xa anh ra, không gây phiền phức cho hai người nữa.”
Cô ta cúi đầu, giọng rất nhỏ, như thể phải chịu nỗi oan ức tày đình.
Thẩm Tắc cúi đầu nhìn cô ta, lông mày nhíu ch/ặt hơn.
Rồi anh ta quay sang nhìn tôi, trong mắt có sự bực bội mà tôi rất quen thuộc.
“A Hòa, em xem em đi, nói chuyện tử tế không muốn lại cứ phải ép đến bước này. Tranh Tranh đều nói sau này sẽ tránh xa rồi, em còn muốn thế nào nữa--”
“Anh thấy chưa.” Tôi nói.
“Cái gì?”
“Tôi vừa hỏi anh có thể chọn tôi không. Câu trả lời của anh chính là thế này đây.”
Anh ta há miệng, dường như cảm thấy tôi đang làm mình làm mẩy vô lý.
Tôi không đợi anh ta nói thêm nữa, xoay người đi về phía phòng ngủ.
Đẩy cửa phòng ngủ ra, ập vào mặt là mùi hương xa lạ.
Không phải loại tôi dùng.
Trên bàn trang điểm, mỹ phẩm của tôi biến mất sạch, thay vào đó là một bộ mới.
Tôi mở ngăn kéo, hộ chiếu vẫn còn.
Lật mở hộp trang sức.
Mặt dây chuyền ngọc bích biến mất.
Trong hộp trống rỗng, chỉ còn lại một mẩu giấy nhỏ.
Tôi cầm lên xem.
Trên mẩu giấy là nét chữ của Giang Tranh, tròn trịa, kèm theo một hình vẽ mặt cười.
“Chị dâu ơi, mặt dây chuyền này đẹp quá! Em mượn đeo hai ngày rồi trả chị nhé, đừng gi/ận nha.”
“Giang Tranh, mặt dây chuyền của bà ngoại tôi đang ở chỗ cô à?”
Tôi cầm mẩu giấy bước ra khỏi phòng ngủ, giọng không lớn nhưng từng chữ đều rõ ràng.
Giang Tranh đang múc canh trong bếp, nghe tôi nói thì khựng lại.
Cô ta đặt muôi canh xuống, lau tay rồi mỉm cười bước ra.
“Chị dâu, xin lỗi chị nha, hôm đó dọn đồ thấy đẹp quá nên không nhịn được. Em mới đeo một ngày thôi, mai trả chị liền.”
Cô ta đưa tay sờ vào xươ/ng quai xanh-- chỗ đó trống trơn, chẳng có gì cả.
“Đeo một ngày, thế giờ đâu?”
“Em để trong túi xách rồi.”
“Lấy ra đây.”
Cô ta chớp mắt, chạy ra ghế sofa lục túi.
Lục rất lâu.
Khóa kéo từng cái mở ra, ngăn trong từng cái lật tung.
“Lạ nhỉ, rõ ràng là em để trong túi này mà...”
Thẩm Tắc vừa uống bia vừa nhìn qua, không để tâm.
“Cứ từ từ tìm, không mất được đâu.”
“Thẩm Tắc.” Tôi nhìn anh ta, “Đó là món đồ duy nhất bà ngoại để lại cho tôi. Mẹ tôi nói đó là loại ngọc cổ từ cuối thời Thanh, không thể đong đếm bằng tiền.”
“Anh biết mà, chẳng phải bảo cứ từ từ tìm sao--”
“Tôi không có thời gian để từ từ.”