”
“Có nghiêm trọng không?”
“Không nghiêm trọng.” Anh cười một cái, vươn tay xoa tóc tôi, “Em cứ an tâm dưỡng th/ai, đừng bận tâm mấy chuyện này.”
Khoảnh khắc bàn tay anh đặt lên đỉnh đầu tôi, tôi suýt chút nữa đã né tránh.
Nhưng tôi đã nhịn.
Chưa phải lúc.
Một tuần sau, mảng xuất nhập khẩu của Phó thị gặp vấn đề lớn hơn.
Một đơn hàng nước ngoài đã ký kết bị đối phương đơn phương hủy bỏ, lý do là nhận được tố cáo ẩn danh, nghi ngờ năng lực chuỗi cung ứng của Phó thị.
Đơn hàng đó là dự án Phó Văn Thanh coi trọng nhất trong năm nay.
Thời gian anh về nhà ngày càng muộn.
Có hôm hai giờ sáng mới đẩy cửa phòng ngủ.
Mùi rư/ợu rất nồng.
Anh cởi áo khoác trong bóng tối, lần mò lên giường, bàn tay theo thói quen vươn tới ôm lấy tôi.
Tôi dịch sang bên cạnh một chút, né tránh.
“Việt Nghi.” Giọng anh khản đặc.
Tôi không lên tiếng.
“Việt Nghi, có phải em đang gi/ận anh không?”
Im lặng.
Anh thở dài trong bóng tối.
“Có phải vì dạo này anh về muộn quá không? Công ty gặp chút chuyện, anh đang xử lý...”
“Anh Thanh.” Tôi lên tiếng.
Anh im bặt ngay lập tức.
“Anh đã bao giờ nghĩ, nếu có một ngày anh phát hiện ra em không phải người anh vẫn tưởng, anh sẽ thế nào không?”
Phòng ngủ yên tĩnh đến mức nghe thấy tiếng gió ngoài cửa sổ.
Lâu sau đó anh nói: “Ý em là sao?”
“Không có gì, em gặp á/c mộng thôi.” Tôi kéo chăn cao lên một chút, “Anh ngủ đi.”
Anh không nói gì nữa.
Nhưng bàn tay anh dưới lớp chăn đã tìm thấy tay tôi, mười ngón đan xen, nắm rất ch/ặt.
Sau ngày hôm đó, tôi tăng tốc độ.
Phía Tần Nghênh Triệt đã giăng sẵn lưới.
Vài quỹ sản phẩm của mảng tài chính Phó thị xuất hiện làn sóng rút vốn quy mô lớn, là do Tần Nghênh Triệt thông qua vài trung gian kích động.
Trên thị trường bắt đầu lan truyền tin đồn chuỗi vốn của Phó thị bị đ/ứt g/ãy.
Giá cổ phiếu ba ngày giảm 11%.
Phó Văn Thanh ban ngày ở công ty chữa ch/áy, tối về còn phải xoa dịu cổ đông.
Anh g/ầy đi một vòng, đường nét xươ/ng hàm cứng như d/ao gọt.
Có tối nọ, sau khi xử lý xong điện thoại, anh trở về phòng ngủ, thấy tôi ngồi trước bàn sách lật một cuốn sách.
“Việt Nghi, bây giờ em có thể nói cho anh biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không?”
Anh đứng ở cửa, giọng mang theo sự khẩn cầu mà tôi chưa từng nghe qua.
“Có phải em có chuyện gì giấu anh không?”
Tôi khép sách lại.
Đứng dậy, đối diện với anh.
“Anh Thanh, em có một chuyện muốn nói với anh.”
Ánh mắt anh khóa ch/ặt lấy tôi.
“Anh còn nhớ hồi nhỏ ở bên sông, có người kéo anh từ dưới nước lên không?”
Đồng tử anh co rút lại.
“Tất nhiên là nhớ.”
“Người đó không phải em.”
Không khí trong phòng ngủ đông cứng lại.
Trên mặt anh ban đầu là sự bối rối, sau đó là khó hiểu, rồi dần dần biến thành một vẻ bàng hoàng tái nhợt.
“Em nói cái gì?”
“Người c/ứu anh là Sầm Quân Duyệt, ân nhân c/ứu mạng của anh, là chị gái em.”
Tôi nhìn anh, từng chữ một nói ra, rõ ràng mạch lạc.
“Tất cả những gì anh đối tốt với em bao năm qua, tất cả sự thiên vị, đều là vì anh nhận nhầm người.”
Anh lùi lại một bước, lưng đ/ập vào khung cửa.
“Không, em đang nói gì vậy? Em chính là người đó, trên tay em có vết s/ẹo đó...”
“Vết s/ẹo đó là mẹ em dùng d/ao rạ/ch, vì em không nghe lời.” Tôi giơ bàn tay trái, lật lòng bàn tay cho anh xem.
Hơi thở anh rối lo/ạn.
Tôi nói tiếp.
“Còn ân nhân c/ứu mạng của anh là Sầm Quân Duyệt, sau khi em tố cáo vụ buôn lậu của nhà họ Sầm, chị ta đã bị hạn chế xuất cảnh.”
“Em đã cho người đưa chị ta đến một nhà máy điện tử ở phía Nam, làm dây chuyền mười hai tiếng, ở trong nhà kho bằng tôn, không có điều hòa.”
“Tuần trước chị ta ch*t rồi, sốc nhiệt.”
Mặt Phó Văn Thanh dưới ánh đèn trắng bệch như một tờ giấy.
Anh há miệng, môi r/un r/ẩy, không phát ra tiếng.
“Em...”
“Kiếp trước anh đứng trước m/ộ em ch/ửi em là đồ đê tiện.”
Khi tôi nói ra câu này, giọng tôi rất bình thản.
Không có h/ận th/ù, chỉ là trần thuật.
“Nói em mạo nhận ân tình hại ch*t ân nhân c/ứu mạng của anh, anh đón chị ta về, cho chị ta tất cả những gì từng cho em.”
“Nên kiếp này, em thực sự đã mạo nhận.”
Đôi mắt anh đỏ hoe, trong đồng tử phản chiếu bóng hình tôi.
“Việt Nghi...”
“Đừng gọi em nữa.”
Tôi lấy một tập hồ sơ từ ngăn kéo bàn làm việc đưa cho anh.
“Đây là báo cáo kiểm toán mảng tài chính của Phó thị, còn có phương án thu m/ua mà Tần Nghênh Triệt đã chuẩn bị sẵn, anh ký tên vào, chuyện này kết thúc.”
“Nếu em xảy ra chuyện gì trong thời gian này, ngày mai cảnh sát sẽ tìm đến tận cửa, chọn con đường nào, tự anh quyết định đi.”
Anh cúi đầu nhìn tập hồ sơ đó, ngón tay r/un r/ẩy dữ dội trên mặt giấy.
Không nhận lấy.
“Em với Tần Nghênh Triệt?”