“Qu/an h/ệ hợp tác.”

“Là em, là em ở phía sau...”

Anh cuối cùng cũng phản ứng lại được. Chuỗi vốn bị đ/ứt g/ãy, đơn hàng bị hủy, làn sóng rút vốn, tất cả mọi thứ đều là cái bẫy do chính tay tôi giăng ra. Vợ của anh, người mà anh nâng niu trong lòng bàn tay, đang tự tay tháo gỡ xươ/ng tủy của anh ra.

Đêm đó Phó Văn Thanh không về phòng ngủ. Quản gia nói anh ở trong phòng sách cả đêm. Sáng hôm sau khi tôi xuống lầu, anh đang ngồi trước bàn ăn, bát cháo trước mặt vẫn chưa động vào. Nhìn thấy tôi, mắt anh đỏ ngầu.

“Việt Nghi, chúng ta nói chuyện đi.”

“Chẳng có gì để nói cả.” Tôi kéo ghế ngồi xuống, gắp một miếng bánh hoa cuốn, “Ký tên đi.”

“Anh không ký.”

Tôi cắn một miếng bánh, nhai rồi nuốt xuống. Ngước mắt nhìn anh. Môi anh khô nẻ, trông như già đi mười tuổi chỉ sau một đêm.

“Việt Nghi, em nghe anh nói. Chuyện ân nhân c/ứu mạng đó, cho dù em không phải là người đó, thì tình cảm anh dành cho em bao năm qua là thật.”

“Thật đấy à?”

Tôi đặt đũa xuống.

“Phó Văn Thanh, anh đối tốt với tôi là vì anh tưởng tôi là người đã c/ứu mạng anh. Từ đầu đến cuối, thứ anh yêu không phải là tôi, mà là một món ân tình.”

“Không phải...”

“Anh tự nhớ lại xem, lần đầu tiên anh cười với tôi là khi nào? Là ngày đầu tiên tôi gả vào, khi anh nhìn thấy vết s/ẹo trên tay tôi.”

“Lúc đó anh đã nói gì? Anh nói “Hóa ra là em, anh tìm em bao nhiêu năm nay.””

Mặt anh xám ngoét lại.

“Nghười anh tìm suốt bao năm là Sầm Quân Duyệt, không phải tôi.”

Anh nhắm mắt lại, huyệt thái dương gi/ật gi/ật.

“Cho dù ban đầu là thế... sau này không phải nữa.”

“Sau này?” Tôi cười nhạt, “Sau này lúc anh đứng trước m/ộ tôi ch/ửi tôi là đồ đê tiện, cũng nghĩ như thế sao?”

Anh khựng lại. Trên mặt xuất hiện một biểu cảm cực kỳ quái gở, giống như đang nhớ lại một giấc mơ mơ hồ. Tôi biết anh đang nghĩ gì. Vì đêm đó, sau khi tôi nói cho anh sự thật, trong phòng sách anh đã mơ một giấc mơ. Giấc mơ về kiếp trước. Anh mơ thấy tất cả mọi chuyện. Anh mơ thấy tôi ch*t, bị bố mẹ tôi siết cổ ch/ôn ở sân sau. Anh đào x/ác tôi và con bằng tay không, g/ãy hết năm móng tay. Anh mơ thấy anh nh/ốt bố mẹ tôi vào tầng hầm, vứt Sầm Quân Duyệt vào nơi bẩn thỉu nhất. Sau đó anh mơ thấy những chuyện sau đó. Có người nói với anh Sầm Quân Duyệt mới là người c/ứu anh năm đó, anh mở cửa tầng hầm, thả bố mẹ tôi ra. Anh đón Sầm Quân Duyệt về, chữa b/ệnh cho cô ta, cho cô ta ở phòng tôi từng ở, mặc đồ tôi từng mặc. Anh nói với Sầm Quân Duyệt: Nếu em không vui hãy nói với anh. Anh đứng trước m/ộ tôi, nói với hòn đ/á lạnh lẽ: Sầm Việt Nghi, cô là đứa đê tiện nhất. Rồi trong giấc mơ anh nhìn thấy những chuyện còn xa hơn nữa. Sau khi Sầm Quân Duyệt vào nhà họ Phó, anh phát hiện cô ta hoàn toàn khác với tôi. Cô ta không bao giờ để lại một ánh đèn cho anh khi anh tăng ca. Cô ta không nhớ anh không ăn rau mùi. Cô ta không bao giờ im lặng ngồi bên cạnh anh khi anh không vui. Anh bắt đầu nhớ tôi thường xuyên. Mỗi lần đều là không tự chủ được. Khi ăn cơm nhớ đến món sườn kho tôi làm. Khi mất ngủ nhớ tôi từng nằm trên ngựk anh đếm nhịp tim. Có một hôm anh tìm thấy một tấm ảnh cũ trong phòng sách, tôi cười tạo dáng hình chữ V, bối cảnh là bờ biển nơi họ đi cùng nhau lần đầu. Anh ngồi trước tấm ảnh đó cả một đêm. Khi trời sáng anh mới hiểu ra. Người anh yêu từ đầu đến cuối chỉ là tôi. Không phải vì ân tình. Mà vì Sầm Việt Nghi chính là Sầm Việt Nghi. Nhưng sự thật này anh nhận ra quá muộn. Tôi đã ch*t rồi. Giấc mơ của anh đến đây là tỉnh. Giờ phút này anh ngồi đối diện bàn ăn nhìn tôi, những vết m/áu trong mắt còn nặng nề hơn hôm qua. “Việt Nghi, anh nhớ lại hết rồi.” Giọng anh rất khẽ, mang theo một sự khẩn cầu gần như vỡ vụn. “Chuyện kiếp trước, anh nhớ hết rồi.” “Vậy thì sao?” “Vậy nên anh biết anh n/ợ em, đời này dù em đối xử với anh thế nào cũng được, nhưng, xin em đừng rời xa anh.” Anh đứng dậy, vòng qua bàn ăn, đi đến trước mặt tôi. Quỳ một gối xuống. “Việt Nghi, cho anh một cơ hội.” Tôi cúi đầu nhìn anh. Người đàn ông này quỳ trước mặt tôi, trong hốc mắt đầy nước mắt, khác hẳn với dáng vẻ cao ngạo trước m/ộ tôi kiếp trước. Kiếp trước anh đã từng quỳ trước m/ộ tôi khóc chưa? Chắc là từng khóc rồi. Nhưng thì sao chứ. Khóc xong anh lau nước mắt rồi quay về nấu canh cho Sầm Quân Duyệt. “Phó Văn Thanh, anh đứng lên.” Giọng tôi không một gợn sóng. “Tôi không chấp nhận.” Anh quỳ ở đó, ngẩng đầu nhìn tôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
5 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm