Thế nhưng, cũng vào khoảnh khắc đó, Ôn Tri Như cũng ngã ngồi xuống bậc thềm đ/á, ôm lấy cổ chân nức nở khẽ khàng.

“Anh Bắc Dữ, chân em hình như bị trẹo rồi, đ/au quá...”

Diệp Bắc Dữ vốn dĩ đang bước về phía tôi, sau khi nghe tiếng khóc của Ôn Tri Như, đôi chân anh ta khựng lại ngay tại chỗ.

Anh ta quay đầu, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Ôn Tri Như, trên mặt lộ rõ vẻ hoảng lo/ạn cực độ.

“Tri Như, em đừng cử động, anh đưa em đi b/ệnh viện ngay!”

Anh ta bế thốc Ôn Tri Như lên, chẳng thèm đoái hoài đến tôi đang nằm trong vũng m/áu, sải bước chạy ra ngoài.

“Diệp Bắc Dữ, cậu bị m/ù à? Tri Ý đang chảy m/áu đấy!”

Anh trai tôi gào lên với bóng lưng của anh ta.

Diệp Bắc Dữ không hề quay đầu lại, buông một câu lạnh lùng.

“Tri Lẫm, bên cạnh Tri Ý có cậu, còn bên cạnh Tri Như chỉ có tôi thôi, nếu cô ấy ở lại đây sẽ bị mụ mẹ kế kia đá/nh ch*t mất!”

“Phàn Tri Ý cô ta chảy chút m/áu cũng không ch*t được, chân Tri Như mà phế rồi thì cả đời này coi như xong!”

Giọng anh ta xa dần, kéo theo cả chiếc áo cưới bằng lụa khắc ty bị x/é rá/ch của tôi, biến mất trong làn mưa lạnh lẽo.

M/áu tươi từ trên trán chảy xuống, làm nhòe cả tầm mắt.

Tôi nằm trong làn mưa lạnh buốt, nhìn bàn tay m/áu th!t lẫn lộn của mình, đột nhiên cảm thấy tình cảm mười mấy năm nay, đúng là một trò cười to lớn.

“Lạnh không?”

Một giọng nam trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu.

Một chiếc ô đen che khuất màn mưa trên đầu tôi, dưới ô là đôi giày da đặt làm riêng sạch sẽ và chỉnh tề.

Tôi gắng gượng ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt chỉ đeo nửa chiếc mặt nạ đồng ấy.

Anh cúi người xuống, nhẹ nhàng bế tôi lên.

Trong phòng cấp c/ứu của b/ệnh viện tràn ngập mùi th/uốc sát trùng.

Dung Túc Xuyên ngồi trên chiếc ghế bên cạnh, tay cầm khăn giấy ướt sạch sẽ, từng chút một lau sạch bùn đất và vết m/áu giữa kẽ ngón tay tôi.

Động tác của anh rất nhẹ, tựa như đang nâng niu một món đồ sứ cực kỳ quý giá.

“Sao không kêu c/ứu?”

Giọng nói trầm thấp của anh tựa như âm vực thấp của đàn cello, từ tính mà lạnh lùng.

“Quen rồi, có kêu cũng chẳng ai nghe.”

Tôi sụt sịt mũi, nước mắt lúc này mới rơi xuống, hòa lẫn với th/uốc sát trùng khiến cả khuôn mặt tôi đ/au nhói.

“Phàn Tri Ý, quy tắc của hội đèn rồng, nhặt đèn chính là kết duyên.”

Anh dừng động tác, đôi mắt đen láy ẩn sau lớp mặt nạ sâu thẳm như vực thẳm.

“Tôi đã nhận đèn của em, thì em là người của tôi.”

“Nhà họ Dung chúng tôi, chưa bao giờ để người phụ nữ của mình phải chịu ấm ức.”

Tôi nhìn anh, tuy không nhìn rõ toàn bộ khuôn mặt, nhưng khí thế của kẻ bề trên tỏa ra từ người anh, dù có cố gắng thu liễm đến đâu, vẫn khiến người ta không dám coi thường.

“Anh muốn cưới tôi? Chúng ta mới gặp nhau có hai lần.”

“Hai lần là đủ rồi, chỉ cần em gật đầu, sáng mai gặp nhau ở cửa Cục Dân chính.”

Giọng của Dung Túc Xuyên bình thản, nhưng lại mang theo một sức mạnh không thể nghi ngờ.

Tôi cúi đầu nhìn đôi bàn tay đầy thương tích của mình, lại nhớ đến việc làm của Diệp Bắc Dữ mấy ngày qua, và bộ mặt đắc thắng của Ôn Tri Như.

Còn gì để do dự nữa chứ?

Thứ tình yêu rẻ mạt, hèn mọn của tôi đã bị chà đạp nát bươm trong bùn đất rồi.

“Được, mai gặp.”

Tôi nghe thấy giọng mình vang lên rõ ràng.

Sáng sớm hôm sau, khi tôi và Dung Túc Xuyên từ Cục Dân chính bước ra, trời đang lất phất tuyết rơi.

Cuốn sổ đỏ trong tay thậm chí còn thoang thoảng mùi mực mới.

“Dung phu nhân, phần còn lại cứ để tôi.”

Dung Túc Xuyên ân cần quàng khăn cho tôi, giọng điệu thêm chút ấm áp.

Tôi gật đầu, đặt tay vào lòng bàn tay ấm áp của anh.

...

Chiều muộn, Diệp Bắc Dữ vội vã đẩy cửa nhà họ Phàn bước vào.

Anh ta dường như vừa thoát khỏi những rắc rối của Ôn Tri Như, trên mặt vẫn còn nét chán gh/ét và mệt mỏi chưa tan.

“Tri Ý, anh đã sắp xếp cho Tri Như ở căn nhà trống phía đông thị trấn rồi, mẹ cô ấy trong thời gian ngắn không dám mò tới đâu.”

Vừa nới lỏng cà vạt, anh ta vừa đi thẳng vào phòng khách như chỗ không người, thậm chí không thèm thay giày.

“Anh biết hôm đó em ngã nên trong lòng không thoải mái, giờ đừng gi/ận dỗi nữa, tiệc đính hôn tuần sau anh đã bảo thư ký đặt lại rồi, quy mô không hề thấp hơn trước đâu.”

Anh ta mặc định rằng tôi vẫn sẽ như mọi lần trước, chỉ cần anh ta đưa ra một bậc thang, tôi sẽ ngoan ngoãn leo xuống.

Thế nhưng, trong phòng khách không hề có sự vui vẻ như mong đợi, mà chỉ là một sự tĩnh lặng như mặt hồ ch*t.

Diệp Bắc Dữ nghi hoặc ngẩng đầu lên, phát hiện cửa phòng thay đồ đang mở, quần áo của tôi bên trong đã bị dọn sạch, chỉ còn lại những chiếc móc treo trống trơn khẽ đung đưa trong gió.

Trên bàn, đặt cuốn sổ hộ khẩu màu đỏ đã đóng dấu.

Phàn Tri Lẫm đứng trong bóng tối, vẻ mặt phức tạp đưa cho anh ta một tấm ảnh chụp màn hình tin nhắn.

Trên màn hình là hai tờ giấy đăng ký kết hôn, đỏ đến chói mắt, bên cạnh còn có tấm ảnh Phàn Tri Ý đang mỉm cười.

Sự bình thản trên mặt Diệp Bắc Dữ, vào khoảnh khắc này, tan vỡ hoàn toàn!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
199
5 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhận nhầm mục tiêu công lược

Chương 86
【Lạc quan cá ướp muối thực dụng x Tự oán tự ai lụy tình】 1. Giang Dư xuyên không, cần mẫn làm việc cho hệ thống suốt mười năm, phò tá chính nghĩa, thống nhất nhân giới, chỉ chờ thiên hạ thái bình để được nghỉ hưu nằm ườn. Đến ngày chuẩn bị công thành thân thoái, cô mới phát hiện mình đã nhận nhầm đối tượng cần chinh phục. Thiếu niên Lân Ngôn từng bị cô ngó lơ, chịu đủ mọi ánh nhìn khinh miệt của người đời, đã ẩn mình mười năm tích lũy sức mạnh, một bước hóa thành tân đế nhân giới, giam cầm cô trong cung, nói rằng muốn thanh toán sòng phẳng nỗi khổ mười năm qua. Sau đó, cách "quyết toán cuối cùng" của nam chính này lại là: Mang hết sơn hào hải vị dâng lên, cũng không cho phép bất cứ ai làm tổn hại cô dù chỉ một sợi tóc. Giang Dư: Thế... cũng được, sống được ngày nào hay ngày đó. 2. Lân Ngôn gần đây rất phiền lòng. Cậu ẩn mình mười năm, cuối cùng cũng đoạt lại được vị trí vốn thuộc về mình, tống kẻ thù vào ngục giam, trong đó bao gồm cả ân sư của cậu là Giang Dư. Theo lý mà nói, đại thù đã báo, đáng lẽ cậu phải vui mừng mới đúng.
Nữ Cường
71