Sắc mặt ông ta lập tức chuyển từ tái nhợt sang xanh mét, trông như một con vịt bị bóp cổ.
“Mày... mày rốt cuộc đã làm gì?”
Tôi làm gì ư?
Tôi chẳng qua chỉ nhìn hệ thống vận hành đi/ên cuồ/ng trong n/ão bộ, lật tung mọi tài sản bí mật, mọi tài khoản mờ ám của nhà họ Tô lên mà thôi.
Việc “chuyển nhượng hợp pháp” mà hệ thống định nghĩa, đến cả kiểm toán viên tài ba nhất cũng không thể bắt bẻ được lỗi nào.
Số tiền này, giờ đây đã danh chính ngôn thuận mang họ Tô Niệm.
“Điều này không thể nào!”
Tô Nhu Nhu đột nhiên hét lên, nước mắt nhòe nhoẹt khiến lớp trang điểm trên mặt trông như một bảng pha màu.
“Mày chỉ là một con nhà quê lớn lên ở trại trẻ mồ côi, làm sao có thể có th/ủ đo/ạn này!”
“Chắc chắn là có chỗ nào đó nhầm lẫn! Bố, bố mau tìm người kiểm tra đi!”
Nó không cam lòng tin rằng, đứa con gái ruột th!t vốn luôn bị nó giẫm dưới chân, muốn nắn bóp thế nào cũng được, bỗng chốc lại trở thành người nắm giữ sinh mệnh của nhà họ Tô.
Tinh.
【Phát hiện sự kiện tức gi/ận bất lực kéo dài, sự kiện này không thể tạo ra giá trị thiên vị. Xin ký chủ lưu ý, tài sản nhà họ Tô đã về không.】
Tiếng thông báo của hệ thống hơi lạnh lùng.
Tôi thở dài, có chút tiếc nuối.
Đám lông cừu này coi như đã vặt sạch rồi.
“Kiểm tra? Không cần kiểm tra nữa.”
Tôi lấy từ trong chiếc túi vải bạt ra một xấp tài liệu dày cộp, ném thẳng xuống thảm.
“Quyền sở hữu căn biệt thự này, 60% cổ phần tập đoàn Tô thị, và cả mấy quỹ tín thác nước ngoài mà các người tự hào.”
“Hiện tại, tất cả đều đứng tên tôi.”
“Đây là hợp đồng chuyển nhượng vừa được gửi đến khẩn cấp, có công chứng của luật sư, và cả ủy quyền điện tử có chữ ký của chính các người.”
“Ủy quyền kiểu gì ư? Đó là chuyện các người phải tự hỏi chính mình, về những dấu vân tay và mật mã đã vô tình ấn lên đủ loại máy tính bảng và tài liệu những ngày qua.”
Việc hệ thống làm, đương nhiên là kín kẽ không một kẽ hở.
Tô Kiến Quốc không thể tin nổi nhặt những tài liệu dưới đất lên, tay run như cầy sấy.
Ông ta nhìn những điều khoản trắng đen rõ ràng trên đó, nhìn con dấu công chứng không thể đảo ngược ở cuối cùng.
Cả người như bị rút cạn sức lực, đổ gục xuống ghế sofa.
“Ông Tô! Ông nói gì đi chứ!”
Lâm Bình đi/ên cuồ/ng lay động Tô Kiến Quốc.
“Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Tiền của chúng ta đâu? Túi xách của tôi đâu!”
Tô Kiến Quốc không thèm để ý đến bà ta, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi.
“Rốt cuộc mày muốn gì?”
Giọng ông ta khàn đặc như tiếng c/ưa gỗ.
“Muốn gì ư?”
Tôi mỉm cười.
“Ngày đầu tiên tôi trở về, các người bắt tôi ngủ phòng chứa đồ.”
“Chỉ vì một câu không thích của Tô Nhu Nhu.”
“Các người cho tôi ăn cơm thừa, mặc đồ rá/ch.”
“Vì Tô Nhu Nhu cảm thấy tôi không xứng.”
“Các người giấu giếm tôi như một người họ hàng xa.”
“Vì Tô Nhu Nhu chê tôi mất mặt.”
Tôi chậm rãi đứng dậy, từng bước đi đến trước mặt Tô Nhu Nhu.
Nó sợ đến mức lùi lại liên tục, cuối cùng ngã bệt xuống đất.
“Các người không phải đ/au lòng cho nó sao? Không phải cảm thấy nó mới là cô con gái ngoan ngoãn của các người sao?”
“Hơn 30 triệu này, chính là cái giá cho sự thiên vị của các người đấy.”
“Giờ đây, nhà họ Tô phá sản rồi.”
Tôi nhìn xuống gia đình ba người họ từ trên cao.
“Căn biệt thự này, là của tôi rồi.”
“Vì vậy, bây giờ mời các người--”
Tôi chỉ vào hướng cửa lớn, từng chữ từng chữ một.
“Cút ra ngoài.”
“Cút? Mày dựa vào cái gì mà bắt chúng tao cút!”
Lâm Bình như con mèo bị giẫm phải đuôi, bật dậy khỏi ghế sofa.
“Căn nhà này là chúng tao bỏ ra mấy chục triệu m/ua, tao ở hơn mười năm rồi!”
“Mày là thứ hoang dại từ đâu chui ra, có tư cách gì đuổi chúng tao đi!”
Bà ta đi/ên cuồ/ng lao về phía tôi, những chiếc móng tay sắc nhọn nhắm thẳng vào mặt tôi.
Tôi nghiêng người tránh, túm lấy cổ tay bà ta rồi hất mạnh ra.
“Á!”
Lâm Bình ngã nhào xuống thảm, ôm lấy cổ tay gào thét đ/au đớn.
“Hoang dại?”
Tôi cười lạnh nhìn xuống bà ta.
“Tô phu nhân, bà quên rồi sao, trong người tôi chảy dòng m/áu của nhà họ Tô các người đấy.”
“Nhưng mà, đã là các người không thừa nhận con gái ruột, thì cái người “họ hàng xa” như tôi, đương nhiên phải tính toán cho rõ ràng.”
Tôi vỗ tay.
Bốn người bảo vệ mặc vest đen, thân hình vạm vỡ đi từ ngoài cửa vào.
Đây là vệ sĩ riêng tôi vừa thuê bằng 30 triệu kia.
Có tiền, quả thực có thể khiến m/a cũng phải đẩy cối xay.
“Tô Niệm! Mày đừng có quá đáng!”
Tô Kiến Quốc thấy vậy, cuối cùng không chịu nổi nữa.
Ông ta đứng dậy, cố gắng bày ra vẻ bề trên của người gia trưởng như trước đây.
“Mày nghĩ dùng th/ủ đo/ạn bẩn thỉu này cư/ớp đoạt gia sản là có thể đứng vững trong giới này sao?”
“Tao, Tô Kiến Quốc, lăn lộn trên thương trường bao nhiêu năm, qu/an h/ệ nhân mạch không phải thứ 30 triệu của mày có thể m/ua được!”
“Giờ mày trả lại tiền, ngoan ngoãn nhận lỗi, tao vẫn có thể giữ mày lại nhà họ Tô!”