Lâm Bình lại càng tiều tụy, quần áo trên người tuy sạch sẽ nhưng đã sớm mất đi vẻ bóng bẩy ngày nào.
Họ nhìn thấy tôi đang ngồi trên ghế sofa, trong ánh mắt thoáng qua những cảm xúc phức tạp.
Có tủi nh/ục, có không cam tâm, và cả nỗi sợ hãi sâu sắc.
"Niệm Niệm..."
Lâm Bình lên tiếng trước, giọng nói khô khốc như kẻ đã khát ba ngày trong sa mạc.
Bà ta quỳ sụp xuống tấm thảm.
"Mẹ sai rồi, mẹ thực sự biết mình sai rồi!"
Bà ta quỳ gối bò về phía tôi, cố gắng túm lấy gấu quần tôi nhưng bị bảo vệ lạnh lùng chặn lại.
"Chúng ta không nên vứt con ở trại trẻ mồ côi, không nên sau khi đón con về lại thiên vị con nhỏ tiện nhân kia!"
"Con Tô Nhu Nhu đó, nó đúng là đồ sói mắt trắng! Chúng ta nuôi nó bao nhiêu năm, nó lại quay sang hại chúng ta!"
Lâm Bình khóc lóc thảm thiết, nước mắt nước mũi lem luốc cả khuôn mặt.
"Niệm Niệm, con mới là m/áu mủ ruột th!t của chúng ta!"
"M/áu chảy ruột mềm, con có thể vì ơn nghĩa sinh thành mà tha thứ cho chúng ta lần này không?"
Tô Kiến Quốc đứng bên cạnh, tuy không quỳ nhưng cũng nước mắt giàn giụa.
"Niệm Niệm, bố già rồi, công ty cũng không còn, chẳng còn gì cả."
"Khoản đầu tư của lão tổng kia cũng tan thành mây khói, họ còn định kiện bố tội l/ừa đ/ảo."
"Chỉ cần con chịu kéo bố một tay, sau này nhà họ Tô, con muốn sao cũng được."
Ông ta nhìn tôi, trong đôi mắt vẩn đục lóe lên tia hy vọng.
Tôi từng thấy nhiều cảnh "truy thê hỏa táng tràng" (theo đuổi vợ đầy gian nan), còn loại "truy nữ hỏa táng tràng" này thì đây là lần đầu tiên đích thân trải nghiệm.
Tôi ngồi trên ghế sofa, lặng lẽ xem họ diễn kịch.
Đợi đến khi họ khóc đủ, nói mỏi, tôi mới từ từ mở lời.
"Ơn nghĩa sinh thành?"
Tôi cười lạnh, cầm một tập hồ sơ từ bên cạnh ném xuống trước mặt họ.
"Cái gọi là ơn nghĩa sinh thành của các người, chính là thấy tôi ốm yếu lúc mới sinh, coi tôi là gánh nặng nên nửa đêm vứt tôi cạnh thùng rác sao?"
Tiếng khóc của Lâm Bình bỗng dưng im bặt, bà ta k/inh h/oàng nhìn tập hồ sơ đó.
"Nếu không phải viện trưởng trại trẻ mồ côi nửa đêm dậy đổ rác, tôi đã sớm ch*t cóng, ch*t đói hoặc bị chó hoang cắn ch*t rồi!"
Tôi đứng dậy, nhìn xuống họ từ trên cao.
"Các người đi nhận nuôi Tô Nhu Nhu, căn bản không phải vì áy náy, mà vì thầy bói nói các người mệnh thiếu con gái, cần tìm một đứa trẻ để trấn giữ thì công ty mới khởi sắc!"
"Đợi đến khi công ty lớn mạnh, các người chợt nhớ đến tôi, thấy m/áu mủ ruột th!t lưu lạc bên ngoài nghe không hay ho gì, mới giả tạo đón tôi về!"
"Đón về rồi thì sao?"
Giọng tôi không chút hơi ấm, như thể đang kể chuyện của người khác.
"Các người dung túng cho Tô Nhu Nhu ứ/c hi*p tôi, các người dùng sự thiên vị để che đậy sự ích kỷ và lạnh lùng trong lòng mình!"
"Giờ các người trắng tay rồi, lại chạy đến đây nói chuyện m/áu chảy ruột mềm với tôi?"
"Tô Kiến Quốc, Lâm Bình, tim các người có phải là màu đen không?"
Từng câu từng chữ như những lưỡi d/ao sắc bén cắm vào chiếc mặt nạ giả tạo của họ.
Tô Kiến Quốc mặt mày tái mét, lùi lại mấy bước rồi ngã bệt xuống đất.
Lâm Bình lại càng sợ đến mức mềm nhũn cả người, đến khóc cũng không khóc nổi nữa.
"Còn về việc kéo ông một tay..."
Tôi lạnh lùng liếc nhìn Tô Kiến Quốc.
"Luật sư đã giao bằng chứng ông làm sổ sách giả và hối lộ cho cảnh sát rồi."
"Xe cảnh sát, chắc là đang trên đường đến đây thôi."
Phòng khách im lặng đến ch*t chóc, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cổ trên tường.
Tô Kiến Quốc ngồi bệt dưới đất, đôi mắt vô h/ồn nhìn chằm chằm vào tôi, như thể không nhận ra người trước mặt là ai.
Ông ta từng tưởng rằng tôi chỉ là một đứa con gái hoang dại lăn lộn dưới đáy xã hội, chưa từng thấy sự đời, chỉ cần cho chút cơm thừa canh cặn là sẽ biết ơn.
Ông ta nghĩ chỉ cần ban phát chút tình cha là tôi sẽ mặc ông ta nhào nặn.
Đáng tiếc, ông ta sai rồi.
Sai một cách thái quá.
"Mày... mày báo cảnh sát?"
Sau một hồi lâu, Tô Kiến Quốc mới tìm lại được giọng nói của mình, khàn đặc như giấy nhám cọ xát.
"Mày đích thân tống bố mày vào tù? Mày không sợ trời đá/nh thánh đ/âm sao!"
Ông ta đột ngột đứng dậy định lao về phía tôi, nhưng bị hai tên bảo vệ đ/è ch/ặt xuống, không thể cử động.
Tôi đứng tại chỗ, ngay cả mí mắt cũng không chớp.
"Trời đá/nh thánh đ/âm?"
Tôi khẽ cười, giọng điệu đầy mỉa mai.
"Năm đó khi các người vứt một đứa trẻ sơ sinh ốm yếu bên cạnh thùng rác trong mùa đông giá rét, sao không sợ trời đá/nh thánh đ/âm?"
"Năm đó khi các người dung túng Tô Nhu Nhu vu khống tôi, cư/ớp đi chút tôn nghiêm cuối cùng của tôi, sao không sợ trời đá/nh thánh đ/âm?"
Tôi bước đến trước mặt ông ta, nhìn xuống từ trên cao.
"Tô Kiến Quốc, đây là quả báo mà ông đáng phải nhận."
Ngoài cửa vang lên tiếng còi cảnh sát chói tai.
Ánh đèn đỏ xanh đan xen xuyên qua khung cửa kính sát đất của biệt thự, nhấp nháy trên sàn phòng khách.