Bố Thẩm không thể nhịn được nữa, đột ngột đứng phắt dậy, vung tay t/át một cái thật mạnh vào mặt Quý Vãn Ninh.
"Chát!"
Tiếng t/át giòn giã vang vọng khắp đại sảnh. Quý Vãn Ninh bị đá/nh nghiêng đầu, khóe miệng rỉ m/áu, ôm mặt nhìn bố Thẩm đầy khó tin.
"Mày đã làm lo/ạn đủ chưa!"
Bố Thẩm gầm lên, lồng ngựk phập phồng dữ dội. "Vì muốn đuổi em gái đi mà đến cả loại chuyện đi/ên rồ này mày cũng bịa ra được! Tao thấy mày đúng là bị b/ệnh nặng rồi!"
Mẹ Thẩm cũng lạnh mặt, không thèm đỡ cô ta dậy nữa. Tôi thoải mái cuộn tròn trên ghế sofa, từng chút một li/ếm bộ lông trên mu bàn tay, cổ họng phát ra tiếng gừ gừ đầy thỏa mãn.
"Chị ơi, b/ệnh của chị nặng thêm rồi đấy. Có muốn uống thêm ly sữa nữa để bổ n/ão không?"
Quý Vãn Ninh hoàn toàn thất sủng. Bố Thẩm khóa hết thẻ tín dụng của cô ta, còn cấm túc, bắt cô ta ở trong phòng kiểm điểm. Người trong nhà họ Thẩm nhìn cô ta, từ sự kính trọng ban đầu đã chuyển thành những cái nhìn chế giễu không hề che giấu. Đối với một Quý Vãn Ninh kiêu ngạo, tất cả những điều này còn khó chịu hơn cả cái ch*t.
Cô ta trút hết mọi oán h/ận lên đầu tôi, cuối cùng cũng đến bước đường cùng.
Đêm khuya hôm đó, tôi vừa bắt thằn lằn trên mái nhà xong, đang định bò theo đường ống thoát nước để về phòng. Đột nhiên, thính giác nhạy bén của tôi bắt gặp những âm thanh đ/è nén truyền đến từ góc vườn. Đó là Quý Vãn Ninh, cô ta trốn sau hòn non bộ, đang gọi điện thoại.
"Cậu ơi, cậu giúp con lần cuối này đi!" Giọng cô ta đầy vẻ hung á/c đi/ên cuồ/ng. "Bao nhiêu tiền con cũng trả! Cậu tìm vài người, b/ắt c/óc con nhỏ đó đi cho con! B/án nó đi càng xa càng tốt! B/án vào thâm sơn cùng cốc làm vợ cho lũ khờ, để nó cũng phải th/ối r/ữa ở nông thôn giống như con q/uỷ ch*t đó!"
Tôi treo ngược người trên ống thoát nước, cái đuôi lắc lư đầy phấn khích. Hóa ra cô ta còn có một người cậu làm buôn người. Vụ chủ nhân bị b/ắt c/óc mười hai năm trước, xem ra có liên quan mật thiết đến cô ta rồi.
Tôi lặng lẽ lộn người đáp đất, như một bóng m/a màu trắng, lén theo đuôi cô ta về phòng.
Những ngày tiếp theo, tôi cố tình tỏ ra mình là một đứa con gái ngây thơ, khờ khạo. Đến chạng vạng tối, tôi tránh mặt tất cả người làm và camera giám sát, chủ động bước ra khỏi cổng nhà họ Thẩm. Tôi thong thả đi dọc theo con đường vắng vẻ không có đèn đường bên ngoài khu biệt thự.
Gió đêm hơi se lạnh, tôi ngồi xổm dưới một gốc cây lớn bên đường, chán chường dùng móng vuốt cào cào những chiếc lá khô trên mặt đất. Khoảng nửa tiếng sau, một chiếc xe tải cũ kỹ không biển số lặng lẽ dừng lại trước mặt tôi.
Cửa xe mở ra đột ngột, hai gã đàn ông đeo mặt nạ nhảy xuống. Chúng lấy khăn tẩm ête bịt ch/ặt miệng mũi tôi từ phía sau. Th/uốc mê của con người chẳng có tác dụng gì với mèo yêu cả, nhưng mùi vị thực sự quá khó ngửi. Tôi phối hợp đảo mắt, mềm nhũn ngã vào lòng chúng.
"Con nhỏ này nhìn xinh xắn thật, tiếc là bị khờ, giữa đêm hôm khuya khoắt lại đi dạo một mình."
Một trong hai gã vác tôi lên xe, tiện tay ném vào ghế sau. Cửa xe "bộp" một tiếng đóng sầm lại, chiếc xe lao đi như mũi tên vào màn đêm vô tận. Tôi nằm bò trên sàn xe xóc nảy, hé một mắt nhìn hai gã b/ắt c/óc đang phấn khích phía trước. Chúng chẳng khác nào hai con chuột cống to đùng.
Tôi phấn khích tột độ. Ở nhà họ Thẩm giả vờ ngoan ngoãn làm tôi ngứa móng vuốt quá rồi, cuối cùng cũng có trò chơi mới để chơi!
"Đại ca, con nhỏ nhà họ Quý bảo con này tà môn lắm, bảo chúng ta cứ xử lý cho xong rồi ch/ôn đi, đừng b/án nữa."
Gã ngồi ghế phụ châm một điếu th/uốc, giọng điệu hung á/c. Gã mặt s/ẹo cầm lái cười lạnh.
"Xử lý nó? Hàng ngon thế này, b/án vào núi cũng đổi được mấy chục ngàn đấy. Đợi đến nhà máy bỏ hoang, cứ trói ch/ặt nó lại, sáng mai đợi người m/ua đến giao dịch."
Tôi lặng lẽ lắng nghe, thầm tuyên án t//ử h/ình cho chúng trong lòng.
Xe chạy khoảng hơn một tiếng đồng hồ, dừng lại tại một nhà máy hóa chất bỏ hoang ở ngoại ô. Chúng th/ô b/ạo lôi tôi xuống xe, trói vào một chiếc ghế sắt hoen gỉ. Sợi dây thừng siết rất ch/ặt, gần như lún sâu vào da th!t tôi. Gã mặt s/ẹo vỗ vỗ má tôi, cười kh/inh bỉ.
"Con nhỏ này bị dọa cho ngốc rồi à? Dọc đường không dám hé nửa lời."
Tôi ngẩng đầu, đôi mắt mèo màu hổ phách sáng rực trong bóng tối.
"Đâu có đâu."
Tôi nở một nụ cười rạng rỡ với chúng, lộ ra hai chiếc răng nanh nhỏ nhọn hoắt.
"Tôi đang đợi các người dọn cơm đấy."
Hai gã b/ắt c/óc rõ ràng không hiểu lời tôi nói, chỉ tưởng tôi bị dọa cho phát đi/ên rồi.
"Nói nhảm gì thế, ngồi yên đó!"
Gã mặt s/ẹo hung hăng đ/á vào chiếc ghế sắt một cái, rồi quay người gọi đồng bọn ra góc uống rư/ợu đá/nh bài.
Trong nhà máy ánh sáng mờ ảo, chỉ có một bóng đèn sợi đ/ốt cũ kỹ đung đưa trên đỉnh đầu. Tôi cúi đầu nhìn sợi dây thừng thô ráp đang trói ch/ặt mình như một bím tóc.