“Lùi lại đi, đừng làm M/ộ Bạch sốc phản vệ thật đấy.”
Tôi đứng nguyên tại chỗ, nhìn nhóm bạn bị dắt mũi này.
Nhìn Sở M/ộ Bạch đang làm bộ làm tịch, tôi không hề cử động.
Lãnh Chỉ Vân bước nhanh tới, nắm lấy vai Sở M/ộ Bạch.
“M/ộ Bạch, hít thở sâu vào, đừng sợ, có chị ở đây.”
Cô ta quay đầu nhìn tôi đầy nghiêm khắc.
“Yến An, cậu quá quậy phá rồi đấy.”
“Tôi vất vả lắm mới mất một tuần để hạ chỉ số của anh ấy xuống, cậu mang cả người đầy mùi này, là muốn công sức đổ sông đổ bể sao?”
“Còn không mau lùi lại!”
Dáng vẻ chính nghĩa lẫm liệt của cô ta khiến những người bạn bên cạnh thi nhau phụ họa.
“Yến An, không phải tôi nói cậu đâu, bác sĩ Lãnh vì chữa b/ệnh cho chồng cậu mà tận tâm đến thế.”
“Cậu nhìn lại mình xem, chẳng quan tâm gì đến cơ thể anh ấy cả.”
“Nếu không có bác sĩ Lãnh, không biết b/ệnh của M/ộ Bạch bị hànhz hạz đến mức nào rồi.”
“M/ộ Bạch gặp được bác sĩ Lãnh, đúng là phúc phận của anh ấy.”
Nghe những lời tán dương này, Sở M/ộ Bạch thuận thế tựa vào cánh tay Lãnh Chỉ Vân.
Anh ta cười yếu ớt với mọi người.
“Cảm ơn mọi người đã quan tâm, cũng cảm ơn chị Chỉ Vân.”
“Nếu không có chị ấy, có lẽ tôi đã không trụ được đến bây giờ.”
“Chị ấy không chỉ chữa b/ệnh cho tôi, mà còn cho tôi cuộc sống thứ hai.”
Anh ta ngẩng đầu, nhìn Lãnh Chỉ Vân đầy tình cảm.
Hai người trước mặt tôi, trao nhau ánh mắt đầy ẩn ý.
“Vợ à.” Sở M/ộ Bạch quay sang tôi, giọng điệu mang theo sự chán gh/ét không hề che giấu.
“Em đi vào nhà vệ sinh rửa sạch mùi đi, nếu không anh thật sự không thể ở chung phòng với em được.”
“Hoặc là, em ra ngoài sân hóng gió đi, đợi mùi tan hết rồi hãy vào.”
Bảo tôi ra sân hóng gió.
Giống như hôm đó ở nhà, cô ta đuổi tôi ra ban công để tiện cho họ tán tỉnh nhau trên ghế sofa.
Tôi không động đậy, chỉ lặng lẽ nhìn anh ta.
“Tôi không đi.” Tôi lên tiếng, giọng không lớn, nhưng đủ để cả phòng khách im bặt.
Sở M/ộ Bạch sững người.
Suốt hai năm qua, tôi luôn phục tùng anh ta, chưa bao giờ từ chối anh ta trước mặt bàn dân thiên hạ.
“Cậu có ý gì?” Lãnh Chỉ Vân nhíu mày.
“Bảo cậu đi cho tan mùi, cậu giở chứng cái gì ở đây?”
“Ý tôi là, tôi không muốn phối hợp diễn kịch cùng hai người nữa.”
Tôi vừa nói, vừa từ tốn cởi bỏ cúc áo khoác vest.
Tôi rút xấp tài liệu từ trong túi giấy kraft ra.
“Sở M/ộ Bạch.”
Tôi gọi thẳng tên anh ta, bước đến trước mặt anh ta.
“Đã là y thuật của bác sĩ Lãnh cao minh như vậy, đã cho anh cuộc sống thứ hai.”
“Vậy anh cứ ở lại đây, báo đáp chị ấy cho tốt đi.”
Tôi đ/ập mạnh xấp tài liệu xuống bàn trà trước mặt anh ta.
“Đây là cái gì?” Sở M/ộ Bạch nhìn những dòng chữ trên đó, sắc mặt trắng bệch tức thì.
“Đơn ly hôn.” Tôi nói.
“Ký đi.”
Cả phòng khách im phăng phắc như tờ.
Những người bạn vừa nãy còn chỉ trích tôi, giờ đây đều sững sờ.
Chỉ có tiếng nhạc Jazz vẫn không biết mệt mỏi mà phát ra.
Sở M/ộ Bạch chằm chằm nhìn vào năm chữ in đậm trên bàn trà, đôi môi bắt đầu r/un r/ẩy.
“Vợ ơi... em đùa cái gì vậy?”
“Đang yên đang lành, đòi ly hôn cái gì?”
Anh ta định nắm lấy tay tôi, nhưng bị tôi tránh ra.
“Anh không phải dị ứng với tôi sao?” Tôi nhìn anh ta.
“Tôi tránh xa anh ra, chẳng phải vừa đúng ý anh sao?”
Sắc mặt Lãnh Chỉ Vân tái mét, cô ta bước lên một bước chắn trước mặt Sở M/ộ Bạch.
“Yến An, cậu đi/ên rồi à?”
“M/ộ Bạch đang b/ệnh, cậu không những không thông cảm mà còn đến đây gây sự?”
“Cậu có biết cậu đang ng/ược đ/ãi tinh thần anh ấy không!”
Cô ta ra vẻ chính nghĩa lẫm liệt, cố gắng hướng mũi dùi dư luận về phía tôi.
Những người bạn xung quanh cũng bắt đầu xì xào bàn tán.
“Yến An này đúng là loại cặn bã, chồng b/ệnh mà lại đòi ly hôn?”
“Bình thường nhìn có vẻ tình cảm lắm, hóa ra là quân tử giả tạo.”
“Đúng thế, bác sĩ Lãnh tận tâm tận lực, còn cô ta thì hay rồi, lật bàn luôn.”
Nghe những lời bàn tán này, Sở M/ộ Bạch dường như lấy lại được chút khí thế.
Đôi mắt anh ta hơi đỏ, giọng trầm xuống.
“Vợ à, anh biết hai năm anh b/ệnh tật đã khiến em chịu ủy khuất rồi.”
“Nhưng anh đã rất cố gắng phối hợp điều trị rồi.”
“Em không thể vì anh tạm thời không thể thỏa mãn em mà nhẫn tâm vứt bỏ anh như vậy được.”
Lời này của anh ta vừa thốt ra, trực tiếp biến tôi thành một người phụ nữ cặn bã chỉ biết nghĩ đến chuyện chăn gối mà vứt bỏ chồng b/ệnh.
Tôi nhìn gương mặt đáng thương đó của anh ta, đột nhiên bật cười.
“Sở M/ộ Bạch, anh nghĩ tôi không có n/ão sao?”
Tôi lấy điện thoại ra, nhấn nút trình chiếu.
Trong phòng khách biệt thự có một màn chiếu khổng lồ chiếm nửa bức tường.
Thường ngày Lãnh Chỉ Vân vẫn dùng để trình bày các ca b/ệnh cho mọi người xem.