【Ả mang theo thiết bị gây nhiễu tín hiệu, đáng tiếc là trạm thu phát sóng của khu tập thể cũ kỹ này nằm ngay trên sân thượng, thiết bị của ả đã mất tác dụng.】
Tôi lặng lẽ lùi lại phía sau, cố gắng vào bếp tìm d/ao thái th!t.
“Du Bạch, cậu tuyệt đối đừng ra ngoài nhé, tớ gọi điện cho ban quản lý lên xem ngay đây.”
Hứa Lạc Trần lại gửi tin nhắn thoại.
Trong âm thanh nền có tiếng còi xe rất khẽ.
Dòng chữ đỏ nhấp nháy.
【Cậu ta không hề gọi cho ban quản lý.】
【Cậu ta đang đứng trên sân thượng tòa nhà đối diện, dùng ống nhòm nhìn chằm chằm vào cửa sổ nhà cậu.】
【Cậu ta đang chờ xem Lệ Tường ch/ém bay đầu cậu.】
Tôi nghiến răng, gửi lại một đoạn tin nhắn thoại.
“Hứa Lạc Trần, nếu tôi ch*t, cậu nghĩ cậu có thể thoát tội sao?”
Trạng thái đang nhập văn bản ở phía bên kia biến mất hoàn toàn.
Ngoài cửa chống tr/ộm truyền đến tiếng kim loại va chạm lanh lảnh.
Giọng Lệ Tường len qua khe cửa lọt vào trong.
“Thẩm Du Bạch, đoán xem tôi có chìa khóa của cánh cửa này không?”
“Cô lấy đâu ra chìa khóa?!”
Tôi nắm ch/ặt con d/ao thái th!t duy nhất trong bếp.
Lệ Tường cười lớn ngoài cửa.
“Đương nhiên là người tốt để lại cho tôi rồi.”
Tiếng chìa khóa cắm vào ổ nghe giòn tan như một lá bùa đòi mạng.
Dòng chữ trên màn hình cuộn đi/ên cuồ/ng.
【Khi xuống lầu, Hứa Lạc Trần đã giấu chìa khóa dự phòng vào trong lớp Iót của tấm thảm chùi chân trước cửa.】
【Cậu ta thậm chí còn dán một miếng băng dính đỏ lên chìa khóa để ả dễ tìm.】
Tôi lao ra phòng khách, dùng sức đẩy chiếc ghế sofa chặn vào cửa chính.
Chiếc ghế sofa gỗ đặc nặng nề m/a sát với sàn gỗ tạo ra tiếng kêu chói tai.
“Sức lực khá đấy chứ, thằng què.”
Lệ Tường vặn chìa khóa.
Cạch một tiếng.
Chốt khóa đầu tiên đã lùi lại.
“Du Bạch, điện thoại ban quản lý không gọi được, hay là cậu tự nhìn qua mắt mèo xem sao? Biết đâu chỉ là người đến kiểm tra công tơ nước thôi.”
Tin nhắn thoại của Hứa Lạc Trần lại hiện lên.
Tôi bật loa ngoài điện thoại.
“Hứa Lạc Trần, cậu để chìa khóa dưới thảm chùi chân là vì sợ ả không vào được sao?”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
“Du Bạch, cậu đang nói nhảm gì thế! Chìa khóa gì cơ? Tớ chẳng hiểu cậu đang nói cái gì cả.”
Giọng cậu ta mang theo tiếng khóc nghẹn ngào đầy oan ức.
“Bình thường cậu đối xử với tớ lạnh nhạt thì thôi, gặp chuyện thế này cậu còn muốn vu oan cho tớ.”
Dòng chữ đỏ lạnh lùng lướt qua.
【Cậu ta đang cười.】
【Cậu ta thậm chí còn khui một lon bia trên sân thượng.】
Chốt khóa thứ hai lùi lại.
Cánh cửa chống tr/ộm chỉ còn lại chốt an toàn cuối cùng do tôi tự vặn.
“Cái cửa ch*t ti/ệt này cũng phức tạp thật.”
Lệ Tường có vẻ đã mất kiên nhẫn.
Ả bắt đầu dùng vai đi/ên cuồ/ng húc vào cửa.
Cả bức tường rung chuyển.
Tôi dựa vào lưng ghế sofa, cảm giác như ngũ tạng lục phủ đều bị chấn động đến vỡ vụn.
“Còn mấy phút nữa?”
Tôi hét vào ống nghe của nhân viên tổng đài.
“Cảnh sát tuần tra Tần Phong đã vào khu tập thể của các anh, xin hãy tiếp tục kéo dài thời gian!”
Tần Phong.
Ngay khoảnh khắc nghe thấy tên cảnh sát, tôi cắn ch/ặt môi dưới.
“Cảnh sát vào khu rồi! Bây giờ cô chạy còn kịp đấy!”
Lệ Tường ngừng húc cửa.
“Mày nghĩ bà đây lớn lên bằng sự sợ hãi à?”
Ả đột ngột lấy ra một thứ gì đó dán vào khe cửa.
Một tiếng c/ưa máy chói tai vang lên.
Ả mang theo máy c/ắt cầm tay!
Tia lửa b/ắn qua khe cửa, đ/ốt ch/áy rìa tấm thảm chùi chân.
“Du Bạch, chỗ cậu ồn ào quá, đang xem phim à?”
Giọng Hứa Lạc Trần truyền đến từ điện thoại.
Mang theo sự hả hê không chút che giấu.
“Cậu thấy việc nhìn tôi ch*t thú vị lắm sao?”
Tôi nhìn chằm chằm vào lỗ hổng ngày một lớn trên cánh cửa.
“Du Bạch, cậu thật biết đùa, sao tớ lại muốn cậu ch*t chứ? Tớ chỉ thấy bình thường cậu quá cao ngạo, cần phải nếm chút khổ sở thôi.”
Cuối cùng cậu ta cũng chẳng buồn giả vờ nữa.
“Ai bảo cậu cứ nhất quyết tranh giành cái suất ở lại làm việc đó với tớ làm gì.”
Chỉ vì một vị trí công việc.
Cậu ta lại dẫn một kẻ sát nhân bi/ến th/ái đến tận nhà tôi.
Cánh cửa bị c/ắt một đường dài.
Một bàn tay đeo găng da đen thò vào.
Lần mò tìm cách vặn chốt an toàn cuối cùng.
Tôi giơ con d/ao thái th!t lên, không chút do dự ch/ém mạnh vào bàn tay đó.
“A!”
Ngoài cửa truyền đến tiếng thét thảm thiết của Lệ Tường.
Ả gi/ật mạnh tay về.
M/áu chảy dọc theo khe cửa tràn vào phòng khách.
“Thằng khốn! Bà đây phải l/ột da mày!”
Lệ Tường hoàn toàn phát đi/ên.
Ngoài cửa truyền đến tiếng đạp cửa nặng nề.
Mỗi cú đạp đều mang theo sự hung hãn muốn cá ch*t lưới rá/ch.
Chiếc ghế sofa bắt đầu lùi lại từng chút một.
Dòng chữ chuyển sang màu đỏ rực chói mắt.
【Đếm ngược 10 giây chốt an toàn bị g/ãy.】
Tôi vứt d/ao, xoay người chạy vào phòng ngủ.
“Du Bạch, mau trốn vào phòng ngủ khóa cửa lại đi! Ở đó an toàn lắm!”
Hứa Lạc Trần lớn tiếng gợi ý trong điện thoại.
【Đừng vào phòng ngủ! Chiều nay cậu ta đã làm hỏng khóa cửa phòng đó rồi! Vào đó là ngõ c/ụt đấy!】
Tôi sững người dừng bước, quay đầu lao vào nhà vệ sinh chật hẹp.
Bịch một tiếng, tôi đóng sầm cửa lại.
Ngay khoảnh khắc chốt khóa.