Tôi khẽ cười thành tiếng, xoay người lại, hai tay vòng qua cổ anh.
“Vậy thì phải xem nhẫn cầu hôn của Hoắc tổng có đủ thành ý hay không đã.”
Đúng lúc này, dưới đường phố truyền đến một trận xôn xao.
Cách một khoảng cách xa xôi, tôi dường như nhìn thấy một kẻ ăn mày rá/ch rưới, khập khiễng một chân, bị một chiếc xe tải lao nhanh qua đ/âm văng ra trong gió tuyết.
Dáng người đó, giống hệt Chu Mục Dương.
Tôi không đi x/ác nhận lại, cũng không muốn biết hắn sống ch*t ra sao nữa.
Dù là ch*t dưới bánh xe hay ch*t cóng trong đêm đông này, đều là do hắn tự chuốc lấy.
Tôi thu hồi tầm mắt, chạm vào đôi mắt thâm sâu của Hoắc Cận Hàn.
Thẩm Nam Kiều của quá khứ đã ch*t trong căn phòng b/ệnh lạnh lẽo đó rồi.
Người đang sống hiện tại, là Thẩm Tinh Hồi.
“Hoắc Cận Hàn.” Tôi kiễng chân, chủ động hôn lên môi anh.
“Chúng ta về nhà thôi.”
(Hết)