Ngày đầu tiên xuyên vào cuốn tiểu thuyết về thiếu gia thật giả, hệ thống liền bật ra nhiệm vụ:
【Giá trị bị chán gh/ét】đạt 100, là có thể trở về thế giới thực để hồi sinh.
Tôi làm theo kịch bản của thiếu gia thật đ/ộc á/c trong tiểu thuyết, chép không sót một chữ.
Lần đầu tiên, tôi cố tình lật đổ bánh kem sinh nhật của mẹ ngay trước mặt khách khứa.
Mẹ r/un r/ẩy kéo tôi vào góc, hốc mắt đỏ hoe:
“Tự Bạch, có phải bánh kem không hợp khẩu vị của con không?”
Bảng điều khiển hệ thống hiện lên thông báo: 【Giá trị yêu thương +30】
Lần thứ hai, tôi tự đề cử mình tham gia cuộc thi piano.
Tôi hoàn toàn không biết chơi piano, đá/nh đàn đến mức tất cả khán giả đều phải bịt tai lại, khiến bố mất hết mặt mũi.
Sau khi tan cuộc, bố chỉ nói một câu: “đá/nh đàn y hệt bố ngày xưa, quả không hổ danh là con ruột.”
【Giá trị yêu thương +50】
Lần thứ ba, tôi muốn t/át thiếu gia giả một cái ngay trước mặt các bậc trưởng bối trong tộc.
Tôi đã nghiên c/ứu kỹ, thiếu gia thật trong tiểu thuyết làm chuyện này, danh tiếng sẽ thối nát đến cùng cực.
Thế nhưng tôi không có kinh nghiệm t/át người, chột dạ đến mức tay run lẩy bẩy không còn chút sức lực.
Thiếu gia giả xoa xoa bên má bị tôi đá/nh trúng, cười mà không hề có chút oán trách nào:
“Là tại anh không tốt, không cẩn thận giẫm phải gấu quần của em trai.”
【Giá trị yêu thương +100】
Hệ thống phát ra tiếng cảnh báo chói tai: 【Ký chủ, tiến độ trở về của ngươi sắp trở về 0 rồi!!!】
Tôi nhìn chằm chằm vào con số đỏ tươi trên bảng điều khiển, trong lòng gào thét.
Người trong cái cuốn sách rá/ch này, có phải đều bị b/ệnh cả không vậy!?
......
“Giang Tự Bạch, hôm nay ngươi nhất định phải đẩy Cố Lâm Xuyên xuống hồ bơi cho ta, nếu không thì ăn mười vạn vôn điện gi/ật đấy!”
Giọng máy móc chói tai của hệ thống gào thét đi/ên cuồ/ng trong đầu tôi, chấn động đến mức màng nhĩ tôi đ/au nhức.
Tay cầm ly sâm panh của tôi không kiểm soát được mà run lên như bị Parkinson.
“Ngươi đừng có thúc nữa! Chẳng phải ta đang nuôi dưỡng cảm xúc sao?” Tôi nghiến răng nghiến lợi đáp trả trong lòng.
“Nuôi dưỡng cái rắm! Ngươi là một thiếu gia thật đ/ộc á/c, đẩy một thằng giả xuống nước mà còn phải chọn ngày lành tháng tốt à?” Hệ thống gào lên.
“Ta đã nói rồi, kiếp trước ta là một công dân gương mẫu đến mức giẫm ch*t con kiến cũng phải niệm Đại Bi Chú, th/ủ đo/ạn gây án này ta thật sự không biết mà!”
Tôi hít sâu một hơi, ánh mắt khóa ch/ặt vào bóng dáng cao ráo đang đứng không xa.
Cố Lâm Xuyên.
Thiếu gia giả hoàn hảo trong cuốn tiểu thuyết thiếu gia thật giả này.
Còn tôi, xuyên không từ trong bụng mẹ mười tám năm, cho đến tận hôm qua mới bị cái hệ thống ng/u ngốc không biết từ đâu chui ra này cưỡng ép đá/nh thức ký ức.
Nó nói với tôi, tôi thực ra là thiếu gia thật đ/ộc á/c trong một cuốn tiểu thuyết cẩu huyết.
Nhiệm vụ của tôi là phải quét đầy 100 điểm 【Giá trị bị chán gh/ét】 của cả nhà.
Chỉ có như vậy, tôi mới có thể trở về thế giới thực, hồi sinh cái cơ thể đã bị xe tải đ/âm nát bét của mình.
Nếu tôi không làm vậy, thế giới này cũng sẽ sụp đổ.
“Đi đi! Đừng có hèn! Đi qua đó, t/át hắn, đẩy hắn!” Hệ thống đi/ên cuồ/ng chỉ huy.
Tôi ực một hơi cạn ly sâm panh để lấy can đảm.
Bước trên đôi giày da phiên bản giới hạn cứng nhắc, tôi hùng hổ lao tới.
Tôi cố tình xị mặt, cố gắng bắt chước vẻ mặt của nam phụ đ/ộc á/c mà tôi đã học được sau khi cày nát một nghìn cuốn tiểu thuyết.
“Cố Lâm Xuyên!” Tôi hạ thấp giọng hét lên một tiếng.
Cậu ta quay người lại, chiếc áo sơ mi trắng chất liệu cao cấp bay bay trong gió.
Đôi mắt trong veo đó ôn nhu như ngọc.
“Tự Bạch, sao thế?” Cậu ta nhìn tôi với nụ cười nhàn nhạt, giọng nói ôn hòa.
Tim tôi đ/ập như trống bỏi, lòng bàn tay đầy mồ hôi lạnh.
“Đừng có ở đây mà giả vờ thanh cao nữa, mày chẳng qua chỉ là một món hàng giả chiếm đoạt tổ chim thôi!”
Tôi nhắm mắt lại, gào lên câu thoại mà tôi đã học thuộc suốt đêm qua.
Cố Lâm Xuyên khựng lại một chút.
Cậu ta không những không gi/ận mà còn tiến lên một bước, nắm ch/ặt lấy tay tôi.
“Tự Bạch, có phải đôi giày mới này làm đ/au chân em không?”
“Từ nhỏ em đã không đi đôi giày cứng thế này bao giờ, tính tình vừa nóng nảy, chắc chắn là không thoải mái rồi.”
Cậu ta vậy mà thực sự định cúi người xuống để kiểm tra mắt cá chân của tôi.
Tôi sợ hãi lùi lại một bước, tâm trí rối bời, đưa tay đẩy mạnh vào vai cậu ta.
“Tránh xa tao ra! Đừng chạm vào tao!”
“Bõm” một tiếng vang lớn.
Nước b/ắn tung tóe.
Cố Lâm Xuyên cả người rơi tõm vào hồ bơi nước ấm sâu hai mét.
“Làm tốt lắm! Giá trị bị chán gh/ét sắp được ghi nhận rồi!” Hệ thống b/ắn pháo hoa điện tử trong đầu tôi.
Tôi còn chưa kịp vui mừng, từ trong hồ bơi đột nhiên truyền đến tiếng kêu kinh ngạc của Cố Lâm Xuyên.
“Á!”
Tôi gi/ật nảy mình, vội vàng thò đầu ra xem.
Tiêu rồi.
Chẳng lẽ cậu ta không biết bơi? Có phải tôi đã gi*t người thật rồi không?
“Ngươi hoảng cái gì? Nam phụ đ/ộc á/c lúc này phải cười lạnh! Cười cho ta!” Hệ thống ra lệnh lớn.
Tôi cố kéo khóe miệng cứng đờ, phát ra một tràng cười khẩy giống như tiếng vịt kêu.
“Khà khà khà, giờ thì mày biết tay tao rồi chứ!”
“Tự Bạch, em nhìn xem!” Cố Lâm Xuyên đột nhiên nhô đầu lên khỏi mặt nước.