“Điềm Điềm vì tự trách nên hai ngày nay cơm cũng không nuốt trôi. Tôi bảo cô ấy dọn đến đây ở vài ngày, tiện thể em hãy khuyên bảo cô ấy đi.”
Bảo tôi khuyên bảo kẻ đã gi*t con mình.
Tôi lạnh lùng nhìn Phó Tư Điềm.
Cô ta thu mình vào lòng Hàn Thiệu Sâm, hai tay túm lấy vạt váy.
Động tác này khiến thứ trên cổ tay cô ta hoàn toàn lộ ra dưới ánh đèn.
Một sợi dây đỏ, treo một chiếc khóa trường mệnh tinh xảo.
Đó là thứ mà tháng trước, khi tôi đang mang cái bụng bầu năm tháng, đã đích thân đến tiệm vàng Đại Phúc canh chừng thợ làm ra.
Trên mặt khóa khắc chữ “Bình” trong từ “Bình an”.
“Thứ trên tay cô lấy ở đâu ra?” Tôi chằm chằm nhìn cổ tay cô ta.
Phó Tư Điềm sợ hãi vội giấu tay ra sau lưng.
“Chị dâu, em...”
“Tôi tặng cho cô ấy.” Hàn Thiệu Sâm thản nhiên chắn trước mặt cô ta.
“Đó là đồ của con tôi.”
“Dù sao đứa bé cũng không còn nữa.” Giọng Hàn Thiệu Sâm bình thản như đang bàn về một món rác rưởi.
“Giữ thứ đó chỉ tổ thêm đ/au lòng, tôi thấy Điềm Điềm dạo này bị dọa đến mức đêm nào cũng gặp á/c mộng, nên tặng cho cô ấy để trấn an thôi.”
“Chỉ là một cái khóa vàng rá/ch, cô cần gì phải so đo tính toán thế?”
So đo tính toán.
Đứa con năm tháng trong bụng tôi đã biến thành một bãi m/áu.
Trong mắt anh ta, đó chỉ là một vở kịch không đáng bận tâm.
“Thật buồn nôn.” Tôi quay lưng bước lên lầu.
“Tang Dĩ An, cô ch/ửi ai buồn nôn?!” Hàn Thiệu Sâm gầm lên phía sau.
Tôi không dừng bước.
“Giường ở phòng ngủ chính tôi thấy bẩn, tối nay hai người tự ngủ đi.”
Trở về phòng khách, tôi khóa trái cửa.
Cách biệt với tiếng cãi vã dưới lầu.
Lấy chiếc điện thoại dự phòng giấu dưới đáy túi, tôi gọi cho Hoắc Trầm Chu.
“Th/uốc lấy được chưa?”
“Lấy được rồi.” Giọng Hoắc Trầm Chu rất trầm.
“Th/uốc này uống vào sẽ khiến cô rơi vào trạng thái giả ch*t sâu, nhịp thở và nhịp tim giảm xuống mức thấp nhất. Trong vòng sáu tiếng phải tiêm th/uốc giải, nếu không thì thần tiên cũng khó c/ứu.”
“Tôi biết.”
“Tang Dĩ An, đáng không?”
“Chỉ cần có thể khiến anh ta xuống địa ngục, tất cả đều đáng.”
Kết thúc cuộc gọi, bên ngoài cửa vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng.
“Chị dâu, chị ngủ chưa?” Là giọng của Phó Tư Điềm.
Tôi không để ý đến cô ta.
Tay nắm cửa bị vặn vài cái, phát hiện đã khóa trái, cô ta cười một tiếng qua cánh cửa.
“Anh Thiệu Sâm đi tắm rồi. Em biết chị chưa ngủ.”
“Thật ra chị nên cảm ơn em. Nếu không phải em đẩy chị một cái, thì đứa bé chị sinh ra cũng sẽ là một đứa trẻ dị tật thôi.”
Tôi siết ch/ặt lọ th/uốc trong tay.
“Số th/uốc mà anh Thiệu Sâm mỗi ngày bảo người ta thêm vào tổ yến của chị, chính là th/uốc gây dị tật đấy.”
“Anh ấy vốn dĩ không muốn chị sinh con cho anh ấy, vì anh ấy không yêu chị.”
“Ngày mai bản cam kết bãi nại đó, anh ấy nhất định sẽ ép chị ký.”
Kèm theo tiếng cười khúc khích, cô ta quay người rời đi.
Tôi ngồi trong bóng tối, nhìn ánh sáng lọt qua khe cửa.
“Hàn Thiệu Sâm, bản cam kết bãi nại tôi sẽ ký, còn án t//ử h/ình của anh, tôi cũng sẽ đích thân phán quyết.”
Ánh nắng ban mai chói chang chiếu vào phòng khách.
Kèm theo tiếng kim loại va chạm giòn tan, khóa cửa bị chìa dự phòng vặn mạnh mở ra.
Hàn Thiệu Sâm mặc bộ vest thiết kế vừa vặn, sải bước đi vào.
Một xấp tài liệu dày cộp bị anh ta đ/ập mạnh lên bàn trang điểm.
“Ký đi.” Giọng anh ta là mệnh lệnh không thể nghi ngờ.
Tôi lướt mắt nhìn tiêu đề tài liệu.
Ba chữ “Bản cam kết bãi nại” in đậm khiến mắt tôi nhức nhối.
“Phía cảnh sát cần người nhà ký tên, Điềm Điềm vẫn đang trong giai đoạn tại ngoại chờ xét xử.”
Anh ta ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn bên giường, hai chân vắt chéo.
“Chỉ cần cô ký, chuyện này coi như lật sang trang mới.”
Tôi cầm chiếc bút ký trên bàn, xoay hai vòng trong tay.
“Nếu tôi không ký thì sao?”
Hàn Thiệu Sâm cười nhạt, như thể vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất thế gian.
“Tang Dĩ An, cô nhất định phải x/é rá/ch mặt sao?”
“Đừng quên, viện dưỡng lão mà bà ngoại cô đang ở, là tôi đang đóng tiền.”
“Nếu cô làm đến mức tuyệt tình, ngày mai tôi sẽ cho người c/ắt hết th/uốc men của bà ấy.”
Anh ta không chỉ bỏ đ/ộc vào bát cơm của tôi, mà ngay cả người thân duy nhất của tôi cũng đem ra làm con tin.
Đây chính là người đàn ông tôi đã cưới ba năm.
“Hàn Thiệu Sâm, đó là một mạng người, đó là m/áu mủ ruột th!t của anh.” Giọng tôi khản đặc.
“Thì đã sao?” Anh ta đứng dậy, nhìn tôi từ trên cao xuống.
“Điềm Điềm cần tôi bảo vệ hơn cô.”
Bên ngoài cửa bỗng vang lên tiếng chó sủa thê lương.
Toàn thân tôi cứng đờ, lao đến đẩy anh ta ra rồi xông ra khỏi phòng.
Trên sân thượng cuối hành lang, Phó Tư Điềm đang dắt một con chó Golden Retriever.
Đó là con chó già đã ở bên tôi mười năm, tên là Pudding.
Lúc này, Pudding người ướt sũng, bị vệ sĩ dùng dây xích dày siết ch/ặt cổ, gần như không thở nổi.
“Anh làm gì đấy!” Tôi lao tới muốn cư/ớp lấy sợi dây.