“Gọi bộ phận pháp chế và kiểm toán đến đây một chuyến.”
Hai giờ chiều, Hà Tình tới. Cô ta không còn vẻ đi/ên cuồ/ng như tối qua, mà thay vào đó là một bộ quần áo giản dị. Đôi mắt sưng húp như quả đào, trông vô cùng đáng thương.
“Anh Diễn.” Cô ta đứng trước bàn làm việc của tôi, giọng nhẹ như gió thoảng. “Hôm nay em không đến cục dân chính là vì em thực sự không muốn rời xa anh. Thẻ anh khóa thì cứ khóa đi, em biết trong lòng anh đang gi/ận. Sau này em sẽ không tiêu xài nữa, em sẽ ở nhà chăm sóc anh thật tốt.”
Cô ta cố gắng dùng dáng vẻ hèn mọn này để khơi dậy lòng trắc ẩn của tôi.
“Lâm Ngạn không nói với cô sao?” Tôi dựa vào ghế, nhìn cô ta.
“Nói gì cơ?” Ánh mắt cô ta né tránh.
“Nói rằng nếu nó không lấy được tiền, cái nhà đó của hai người sẽ đ/ứt bữa.”
Hà Tình bỗng ngẩng đầu lên. “Anh Diễn, anh đừng nghe A Ngạn nói nhảm, giữa em và nó thực sự không có gì cả. Đứa bé đó... đứa bé đó thực ra là em nhận nuôi!”
Cô ta vội vàng giải thích, thậm chí còn kéo ghế ngồi xuống, định nắm lấy tay tôi. “Hồi em ở trong đó, thấy cô đơn quá, nên ra ngoài đã nhờ người nhận nuôi một đứa. Em sợ anh bận tâm nên không dám nói với anh.”
Sự vô sỉ của cô ta khiến tôi bật cười vì tức gi/ận.
“Nhận nuôi?” Tôi rút tập tài liệu luật sư đưa hôm qua, ném thẳng vào mặt cô ta. “Vậy cô xem kỹ bản ghi chép khám th/ai và giấy khai sinh này đi. Cô định nói với tôi là cô nhận nuôi một đứa trẻ do chính cô đẻ ra đấy à?”
Tài liệu vương vãi trên sàn. Hà Tình cúi đầu nhìn thấy tờ phiếu khám th/ai ghi tên mình, cả người lập tức cứng đờ. Lá bài cuối cùng của cô ta cũng đã bị lật tẩy.
“Bây giờ, mang đồ đạc của cô cút khỏi tầm mắt tôi.” Tôi chỉ tay ra cửa. “Sáng mai chín giờ, cục dân chính. Nếu cô không đến, tôi sẽ gửi đống này cho bố mẹ cô, cho bố mẹ ruột của Lâm Ngạn, và cho tất cả người thân bạn bè của hai người.”
Hà Tình r/un r/ẩy toàn thân. Cô ta bất ngờ quỳ sụp xuống đất. “Hứa Diễn, em c/ầu x/in anh, đừng phơi bày chuyện này...”
Cuối cùng cô ta cũng không giả vờ thâm tình nữa, chỉ còn lại nỗi sợ hãi vì mất đi danh dự và cuộc sống giàu sang. “Nếu anh phơi bày, sau này em làm người thế nào? Con nó sau này làm người thế nào?”
“Nó làm người thế nào thì liên quan gì đến tôi.” Tôi lạnh lùng nhìn cô ta. “Lúc cô nằm trên giường tôi mà thấy gh/ê t/ởm, rồi chạy đi lên giường với Lâm Ngạn, sao cô không nghĩ đến ngày hôm nay?”
Hà Tình sững sờ. Rõ ràng cô ta không ngờ tôi đã nhìn thấu cô ta đến mức này.
“Cút.” Tôi không muốn nói thêm với cô ta một chữ nào nữa.
Bảo vệ nhanh chóng lên lầu, lôi Hà Tình đang r/un r/ẩy ra ngoài. Tôi ngồi trong văn phòng, nhìn những tòa nhà cao tầng ngoài cửa sổ. Đây mới chỉ là bắt đầu. Khóa thẻ chỉ là bước đầu tiên, tôi muốn bọn họ phải nhả ra cả vốn lẫn lời những gì đã ăn của tôi trong năm năm qua.
Ba ngày tiếp theo, tôi không nghe bất kỳ cuộc gọi nào của Hà Tình. Luật sư báo cho tôi biết, cuối cùng Hà Tình đã ký vào đơn ly hôn. Vì cô ta không dám đá/nh cược. Cô ta quá hiểu sự tốt bụng của tôi trước kia, nên cũng sợ hãi sự tuyệt tình của tôi khi đã vạch mặt.
Ngày lấy giấy ly hôn, tôi không đến mà ủy quyền hoàn toàn cho luật sư. Chiều hôm đó, đội kiểm toán đã làm rõ mọi vấn đề tài chính của Lâm Ngạn trong những năm qua.
“Tổng giám đốc Hứa, hai năm nay phó tổng Lâm đã lợi dụng chức quyền để khai khống tiền vật liệu, ăn chặn hoa hồng trong dự án xây dựng thành phố, số tiền liên quan lên đến hơn bốn triệu.”
Giám đốc pháp chế đưa báo cáo cho tôi, vẻ mặt nghiêm trọng. “Hơn nữa, hôm kia hắn định chuyển một khoản tiền thanh toán dự án tám trăm nghìn qua tài khoản cá nhân, đã bị chúng tôi chặn lại theo lệnh của ông.”
Tôi lật xem những con số gây sốc đó. Bốn triệu. Cộng với ba triệu năm xưa, số m/áu mà Lâm Ngạn hút từ tôi trong mấy năm này đủ để hắn ngồi tù mọt gông rồi.
“Báo cảnh sát đi.” Tôi khép báo cáo lại, giọng bình thản. “Chuyển toàn bộ bằng chứng cho đội điều tra kinh tế.”
Giám đốc pháp chế gật đầu, cầm tài liệu đi ra ngoài.
Sáng hôm sau, cảnh sát trực tiếp bắt Lâm Ngạn ngay tại sảnh công ty. Đó là giờ cao điểm đi làm, tất cả nhân viên đều nhìn thấy hắn bị c/òng tay. Lâm Ngạn ban đầu còn la hét, nói rằng tôi cố tình trả đũa. Nhưng khi cảnh sát đưa ra bản ghi chép chuyển khoản và báo cáo kiểm toán, hắn hoàn toàn suy sụp.
Trước khi lên xe cảnh sát, hắn nhìn chằm chằm vào tôi đang đứng trên hành lang tầng hai. Ánh mắt tràn đầy sợ hãi và không thể tin nổi. Chắc hẳn hắn vẫn tưởng tôi là kẻ nhu nhược còn vương vấn tình xưa.
Buổi chiều, Hà Tình như kẻ đi/ên xông vào văn phòng tôi. Cô ta vượt qua cả bảo vệ, tóc tai bù xù, không còn chút vẻ tinh tế nào của ngày thường. “Hứa Diễn! Rốt cuộc anh đã làm cái gì!”
Cô ta lao đến trước bàn tôi, đ/ập mạnh xuống mặt bàn, gào thét đi/ên cuồ/ng.