Còn trên cổ tay trái lộ ra ngoài của người đàn ông, có một nốt ruồi đỏ rất nhỏ.
Vị trí, hình dáng, không sai một ly.
Đồng tử Tiêu Chỉ Âm co rút mạnh, đại n/ão n/ổ tung một tiếng “oanh”.
“Bộp” một tiếng, Tiêu Chỉ Âm đứng bật dậy, đầu gối va vào chiếc bàn trà bằng kính phía trước khiến nó lật nhào.
Chiếc tách cà phê lăn xuống đất, chất lỏng màu nâu b/ắn lên đôi giày cao gót của cô, nhưng cô hoàn toàn không hay biết.
“Chị, chị sao thế?” Lạc Tinh Hà bị hành động của cô làm cho gi/ật mình, hoảng lo/ạn lùi lại hai bước.
Tiêu Chỉ Âm nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, những ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá độ.
Chắc chắn là trùng hợp.
Quần áo có thể m/ua cùng kiểu, nốt ruồi trên cổ tay cũng có thể chỉ là ngẫu nhiên.
Cố Trầm Uyên làm sao có khả năng liên quan đến Thẩm Thanh Ca? Cái loại hào môn bậc nhất như nhà họ Thẩm, là tầng lớp bình thường như anh có thể trèo cao được sao?
Đây chắc chắn là Cố Trầm Uyên vì muốn ép cô thỏa hiệp nên cố tình tìm người diễn một vở kịch!
Cô hít sâu một hơi, r/un r/ẩy bấm số điện thoại của trợ lý.
“Đi điều tra! Lập tức đi điều tra xem Thẩm Thanh Ca hôm nay đăng ký kết hôn với ai ở Cục Dân chính!”
Cúp điện thoại, cô xoay người bước ra ngoài, bước chân nhanh đến mức gần như loạng choạng.
“Chị! Chị không cần em nữa sao? Bộ đồ này em còn chưa thay ra mà!” Lạc Tinh Hà dậm chân sốt sắng ở phía sau.
“Tự bắt xe mà về!” Tiêu Chỉ Âm hét lên không quay đầu lại, biến mất sau cửa tiệm.
Nửa giờ sau, Tiêu Chỉ Âm đẩy cửa biệt thự ra.
Trong nhà tối om, không khí tràn ngập một vẻ lạnh lẽo của nơi lâu ngày không người ở.
Cô bật đèn, sải bước lao vào phòng ngủ chính.
Trong phòng thay đồ, những chiếc đồng hồ hiệu và khuy măng sét cô tiện tay m/ua vẫn nằm nguyên vị trí trên két sắt.
Nhưng mấy bộ quần áo Cố Trầm Uyên thường mặc, đồ dưỡng da nam giới của anh, thậm chí cả lọ tinh dầu an thần anh đặt đầu giường, tất cả đều không cánh mà bay.
Cô xoay người mạnh bạo, chạy về phía thư phòng.
Bàn làm việc sạch sẽ không tì vết, tất cả các tài liệu bản cứng liên quan đến “Cloud Plan” được xếp ngay ngắn ở chính giữa.
Trên cùng đ/è một tờ giấy nhắn.
“Tài liệu đã bàn giao, chúc Lạc tổng dự án thuận lợi.”
Nét chữ mạnh mẽ, dứt khoát không chút luyến tiếc.
Tiêu Chỉ Âm như mất hết sức lực ngã ngồi xuống ghế làm việc, trong đầu không ngừng chiếu lại bức ảnh trên hot search.
Đúng lúc này, điện thoại của trợ lý gọi tới.
“Sếp Tiêu... điều tra ra rồi.” Giọng trợ lý có chút r/un r/ẩy.
“Nói.” Giọng Tiêu Chỉ Âm khản đặc đến đ/áng s/ợ.
“Đối tượng kết hôn hôm nay của đại tiểu thư nhà họ Thẩm, thưa sếp... đúng là anh Cố Trầm Uyên. Hệ thống bên phía Cục Dân chính đã ghi nhận rồi...”
“Bốp!”
Chiếc điện thoại bị ném mạnh vào tường, vỡ tan tành.
Tiêu Chỉ Âm lấy hai tay ôm mặt, đôi vai run lên bần bật.
Cùng lúc đó, tại dinh thự cũ nhà họ Thẩm.
Tôi ngồi trước bàn làm việc, đang xem một bản hồ sơ.
Thẩm Thanh Ca đẩy cửa bước vào, tay bưng một ly sữa ấm.
“Thấy hot search chưa?” Cô ấy đặt ly sữa bên cạnh tay tôi, tự nhiên cầm lấy chiếc khăn mặt, lau mái tóc vừa gội còn ẩm của tôi.
“Thấy rồi.” Tôi cầm ly sữa lên nhấp một ngụm, “Cô ta chắc là đã tức đi/ên rồi.”
“Tôi đã cho người làm mờ mặt anh, tránh để mấy tay truyền thông không có mắt đến làm phiền anh.” Động tác của Thẩm Thanh Ca rất nhẹ nhàng, như đang đối xử với một món bảo vật quý giá.
“Có cần tôi giúp anh xử lý nhà họ Tiêu không?”
Tôi ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt cô ấy.
“Không cần.” Tôi đặt ly nước xuống, “Họ coi trọng cái gì nhất, tôi sẽ đích thân lấy đi cái đó. Như vậy mới công bằng, phải không?”
Thẩm Thanh Ca cười khẽ, cúi người xuống, hơi thở ấm áp lướt qua vành tai tôi.
“Được, anh Cố muốn chơi thế nào cũng được. Trời có sập xuống, tôi chống đỡ.”
Sáng sớm hôm sau, tôi thay một bộ vest cao cấp màu tối đầy chuyên nghiệp, xuất hiện đúng giờ tại phòng họp tầng cao nhất của Tập đoàn Tiêu Thị.
Tiêu Chỉ Âm ngồi ở vị trí chủ tọa, dưới mắt là quầng thâm đen kịt, sắc mặt tiều tụy đến mức lớp trang điểm tinh xảo cũng không che giấu nổi.
Thấy tôi đẩy cửa bước vào, cô ấy đứng bật dậy, trong ánh mắt đan xen sự gi/ận dữ, không cam lòng, và cả một chút hoảng lo/ạn mà ngay cả cô ấy cũng không nhận ra.
Lạc Tinh Hà ngồi cạnh cô, vốn đang cười nói vui vẻ với các quản lý khác, thấy tôi lập tức ngậm miệng.
“Cố Trầm Uyên, anh còn dám đến công ty?” Tiêu Chỉ Âm nghiến răng, giọng nói nặn ra từ kẽ răng.
Tôi phớt lờ cơn gi/ận của cô ấy, đi thẳng đến trước mặt cô, đặt lá đơn từ chức lên mặt bàn.
“Tôi đến làm thủ tục nghỉ việc. Ngoài ra, thông báo cho Sếp Tiêu một chuyện.”
Tôi xoay người, nhìn những quản lý với sắc mặt khác nhau trong phòng họp, nhếch môi.
“Ba nhà đầu tư cốt lõi của Cloud Plan, mười phút trước đã rút vốn rồi. Dự án này, giờ chỉ còn là một cái vỏ rỗng thôi.”
Phòng họp im phăng phắc trong giây lát.
Tất cả các quản lý nhìn nhau, ngay cả tiếng thở cũng trở nên nhẹ bẫng.
Tiêu Chỉ Âm đ/ập mạnh xuống bàn, chấn động khiến nước trong tách văng cả ra ngoài.