“Em nhất định phải chọn đúng ngày này, vì chút chuyện nhỏ nhặt mà làm đảo lộn cả nhà lên như vậy sao?”
Tôi vô lý ư?
Ngày Lễ Tình nhân bị bạn trai và chị ruột cùng nhau trêu đùa.
Cuối cùng, lại thành tôi là người không biết điều.
Tôi đứng dậy, không tranh cãi thêm nửa lời.
Quay người bước về phía phòng ngủ.
“Em đi đâu đấy?” Giang Dư Bạch gọi với theo sau.
“Đi ngủ.”
Tôi đóng cửa phòng ngủ lại, khóa trái.
Bên ngoài cửa truyền đến giọng nói kìm nén cơn gi/ận của Giang Dư Bạch.
“Đừng quan tâm cô ấy, chiều hư rồi.”
“Phòng khách anh đã cho người dọn dẹp rồi, tối nay em cứ ở đây đi.”
Giọng nói dịu dàng của Đường Vãn Niệm vang lên.
“Dư Bạch, làm vậy có ảnh hưởng đến hai người không?”
“Không đâu, cô ấy không rời xa anh được đâu. Sáng mai là ổn thôi.”
Tôi tựa lưng vào cánh cửa.
Lắng nghe những lời thì thầm dịu ngọt cách một bức tường.
Cảm giác lạnh lẽo từ lòng bàn chân dần lan lên trái tim.
Sáng hôm sau.
Tôi bị đá/nh thức bởi mùi nước hoa nồng nặc.
Đẩy cửa phòng ngủ ra, tôi dựa vào những đường nét mơ hồ để đi về phía bếp.
Trước quầy bar có một người đang đứng.
Cô ta mặc một chiếc váy ngủ lụa tơ tằm cực kỳ quen mắt.
Đó là món quà Giang Dư Bạch tặng tôi nhân dịp sinh nhật tháng trước.
“Dư Bạch?”
Tôi thăm dò gọi một tiếng.
Vì chứng m/ù mặt, tôi đã quen nhận diện người khác qua quần áo và mùi hương.
Người đó quay lại, khẽ cười.
“Sơ Sơ, em lại nhận nhầm người rồi.”
Đường Vãn Niệm cầm tách cà phê, tựa vào bàn bếp.
“Dư Bạch nói chiếc váy ngủ này màu quá chói, em mặc vào trông già dặn.”
“Chị thấy size vừa vặn nên mượn mặc thử, em không phiền chứ?”
Mùi nước hoa trên người cô ta, chính là loại hương gỗ tuyết tùng mà tôi vẫn luôn dùng.
Giang Dư Bạch từng nói, đây là mùi hương anh thích nhất, chỉ cho phép mình tôi được dùng.
Bây giờ, mùi hương này lại xuất hiện trên người một người phụ nữ khác.
Tôi nhìn chằm chằm vào ngũ quan mơ hồ của cô ta.
“Cởi ra.”
Đường Vãn Niệm nhướng mày, “Gì cơ?”
“Tôi nói, đó là đồ của tôi, cởi ra.”
“Sáng sớm tinh mơ cãi nhau cái gì đấy?”
Giang Dư Bạch mặc đồ ngủ bước ra từ phòng làm việc.
Anh liếc nhìn chiếc váy ngủ trên người Đường Vãn Niệm, rồi lại nhìn tôi.
Đôi mày lập tức nhíu lại.
“Chỉ là một chiếc váy ngủ thôi mà, tối qua quần áo Niệm Niệm bị ướt, mượn mặc một chút thì sao nào?”
“Đó là quà sinh nhật anh tặng em.” Tôi nghiến răng.
“Bình thường chẳng phải em cũng hay mặc nhầm đồ sao?” Giang Dư Bạch bước tới, tự nhiên cầm lấy tách cà phê từ tay Đường Vãn Niệm rồi nhấp một ngụm.
“Bản thân lắm tật x/ấu thì đừng yêu cầu người khác phải thuận theo em mọi chuyện.”
Tôi nhìn hành động dùng chung một tách của họ.
Dạ dày cuộn lên từng đợt.
“Tôi đi làm bữa sáng đây.”
Tôi quay người bước vào bếp, không muốn nhìn họ thêm một giây nào nữa.
Mười phút sau, tôi bưng hai đĩa sandwich trứng chiên ra ngoài.
“Bữa sáng Sơ Sơ làm vẫn ngon như vậy.”
Đường Vãn Niệm kéo ghế ngồi xuống, không chút khách khí cầm d/ao nĩa lên.
“Dư Bạch, anh có nhớ hồi ở nước ngoài, em cũng hay làm sandwich cho anh không?”
Giang Dư Bạch ngồi xuống bên cạnh cô ta, ánh mắt dịu dàng.
“Nhớ chứ, em làm ngon hơn chỗ này nhiều.”
Anh c/ắt miếng sandwich, gắp bỏ những lát cà chua bên trong ra.
“Đường Sơ, nói với em bao nhiêu lần rồi, Niệm Niệm bị dị ứng cà chua, sao em vẫn không nhớ?”
Anh vứt miếng cà chua bị loại bỏ lên bàn, giọng điệu nghiêm khắc.
Tôi nhìn miếng cà chua bị ghẻ lạnh đó.
“Tôi không biết cô ấy bị dị ứng.”
“Là do em không để tâm.”
Giang Dư Bạch đẩy phần của mình sang cho Đường Vãn Niệm.
“Ăn phần của anh đi, phần này không thêm cà chua.”
Anh quay đầu nhìn tôi.
“Ăn xong thì dọn dẹp đi, hôm nay cùng anh đến studio.”
“Công việc của Niệm Niệm vẫn chưa ổn định, anh để cô ấy thay thế vị trí quản lý hành chính.”
Tôi sững người ngẩng đầu lên.
“Quản lý hành chính là vị trí của Lisa, cô ấy đã sát cánh cùng tôi hai năm rồi.”
Giang Dư Bạch thản nhiên nói.
“Lisa có thể điều sang bộ phận hậu cần. Học vấn của Niệm Niệm cao hơn cô ấy, đảm nhiệm vị trí đó tốt hơn.”
“Nhưng mà...”
“Không có nhưng nhị gì cả.” Giang Dư Bạch ngắt lời tôi.
“Đây là quyết định của anh. Còn nữa, sau này ở công ty, em đừng lúc nào cũng giữ vẻ mặt ủ rũ như vậy.”
“Học hỏi Niệm Niệm cách giao tiếp với người khác đi, đừng lúc nào cũng lấy b/ệnh m/ù mặt ra làm cái cớ để trốn tránh.”
Đến studio.
Tôi vừa ngồi vào bàn làm việc, Đường Vãn Niệm đã bưng một ly latte nóng tiến lại gần.
“Sơ Sơ, từ nay chúng ta là đồng nghiệp rồi, mong em chỉ giáo nhiều hơn nhé.”
Cô ta cố tình đặt ly latte vào góc bàn của tôi.
Tôi đang bận rộn sắp xếp dữ liệu khách hàng.
Vì m/ù mặt, tôi phải vẽ lại đặc điểm của từng khách hàng một.
Đây là cuốn “Sổ tay người m/ù” mà tôi đã mất ba năm, từng nét từng nét tích lũy nên.
Bên trong ghi chép lại vóc dáng, thói quen ăn mặc và đặc điểm giọng nói của hàng trăm khách hàng quan trọng.