Hứa Tinh Duệ có chút ngượng ngùng, ánh mắt đảo qua những bộ vest rực rỡ, cuối cùng dừng lại ở bộ vest cao cấp màu gradient bầu trời sao.
Đó là bộ vest mà nửa tháng trước, tôi đã cầm điện thoại, đỏ hoe mắt chỉ cho Chu Nhiễm xem.
Lúc đó tôi nói với cô ấy: “Chu Nhiễm, sắp đến sinh nhật anh rồi, anh rất muốn được mặc bộ vest này một lần.”
Khi ấy, cô ấy đang cúi đầu nhắn tin trả lời Hứa Tinh Duệ, thậm chí không ngẩng đầu lên, hất tay tôi ra.
“Hứa Thần Phong, anh nhìn lại sắc mặt mình đi, vàng vọt như nghệ, mặc cái gì cho đẹp được chứ?”
“Hơn nữa, tâm trạng Tinh Duệ gần đây không tốt, anh cứ ở đây làm mình làm mẩy đòi m/ua quần áo, có phải cố tình kí/ch th/ích anh ấy không?”
Tôi lặng lẽ thu điện thoại về.
Giờ đây, bộ vest ấy lại đang khoác trên người Hứa Tinh Duệ.
“Tiểu Nhiễm, bộ này đẹp không?”
Hứa Tinh Duệ bước tới trước gương thử đồ, thân hình mảnh khảnh khoác lên bộ vest trông vô cùng thanh tú, tao nhã.
Trong mắt Chu Nhiễm tràn đầy vẻ kinh ngạc, cô không chút do dự lấy thẻ đen ra:
“Gói lại đi.”
Cô nhân viên b/án hàng vừa gói vừa cười nói nịnh nọt:
“Chị Chu đối với vị hôn phu thật tốt.”
“Tôi nhớ trước đó chị từng đến hỏi có mẫu tương tự không, là muốn m/ua thêm một bộ cho người em trai song sinh phải không ạ?”
Sắc mặt Chu Nhiễm lập tức lạnh xuống.
“Nó không xứng mặc đồ tốt như vậy.”
“Chỉ gói bộ này thôi.”
Cô nhân viên x/ấu hổ ngậm miệng, vội vàng đi thanh toán.
Linh h/ồn tôi đứng trước gương thử đồ, nhìn chính mình trống rỗng trong gương.
Hóa ra, trong mắt cô ấy, tôi đến một bộ quần áo cũng không xứng sở hữu.
Buổi tối, tiệc sinh nhật được tổ chức tại sảnh tiệc của khách sạn năm sao.
Hoa tươi, sâm panh, âm nhạc, nơi nơi đều toát lên vẻ xa hoa.
Tất cả họ hàng bạn bè đều đến, chỉ riêng tôi là không.
“Ôi chà, Tinh Duệ khỏi b/ệnh rồi, cả người trông thật rạng rỡ.”
“Đúng vậy, không như thằng Thần Phong kia, suốt ngày ủ rũ, nhìn là thấy vận xui.”
Mẹ tôi mặc chiếc sườn xám đặt may riêng, giữa đám đông đón nhận những lời nịnh nọt, cười đến mức những nếp nhăn trên mặt cũng giãn ra.
Bố tôi kéo Chu Nhiễm đi mời rư/ợu khắp nơi, đã hoàn toàn coi cô ấy là con dâu tương lai.
Tiệc tối diễn ra được một nửa, đến phần c/ắt bánh kem.
Chiếc bánh kem chín tầng được đẩy lên, trên đó viết “Chúc mừng sinh nhật Hứa Tinh Duệ”.
Hứa Tinh Duệ cầm d/ao nhưng không c/ắt, mà do dự nhìn Chu Nhiễm.
“Tiểu Nhiễm, Thần Phong vẫn không nghe điện thoại sao?”
“Hôm nay là sinh nhật của chúng ta, nếu cậu ấy không đến, anh ăn miếng bánh này mà lòng thấy bất an.”
Mẹ tôi bước tới, gi/ật lấy con d/ao trong tay anh ta:
“Đừng quan tâm đến nó! Nó thích đến thì đến, không thì thôi!”
“Hôm nay là ngày con tái sinh, đừng để cái đồ sao chổi đó làm mất hứng!”
Chu Nhiễm lại hơi nhíu mày.
Cô lấy điện thoại ra, gọi lại vào số của tôi.
Vẫn là tắt máy.
Sự tức gi/ận trong mắt cô dần chuyển thành một nỗi bất an nào đó.
Trước đây dù tôi có gi/ận dỗi thế nào, chỉ cần cô gọi một cuộc, tôi đều ngoan ngoãn quay về cúi đầu nhận lỗi.
Nhưng lần này, tôi đã mất liên lạc tròn hai ngày.
“Đi kiểm tra xem Hứa Thần Phong đang ở đâu.”
Chu Nhiễm quay đầu ra lệnh nhỏ giọng với trợ lý Tiểu Vương phía sau.
Tiểu Vương nhận lệnh, đi sang một bên bắt đầu gọi điện.
Năm phút sau, Tiểu Vương sắc mặt trắng bệch đi quay lại.
Bước chân anh ta hơi loạng choạng, tay siết ch/ặt điện thoại như thể vừa nhìn thấy m/a.
“Chị... chị Chu...”
Giọng Tiểu Vương r/un r/ẩy, trán đầy mồ hôi lạnh.
“Tra được chưa? Thằng đi/ên đó đang trốn ở đâu giả ch*t?”
Chu Nhiễm mất kiên nhẫn ngắt lời anh ta, nâng ly rư/ợu lên nhấp một ngụm.
Tiểu Vương nuốt nước bọt, giọng run lên biến dạng:
“Chị Chu... anh Thần Phong... anh ấy không ở nhà...”
“Nói nhảm! Tôi hỏi anh anh ấy ở đâu!”
Tiểu Vương hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, gần như hét lên:
“Ở nhà x/ác b/ệnh viện trung tâm thành phố!”
“Anh Hứa Thần Phong vào lúc hai giờ mười lăm phút rạng sáng hôm qua, vì u/ng t/hư tuyến tụy giai đoạn cuối, cấp c/ứu không thành... đã tuyên bố t/ử vo/ng.”
Choang--
Chiếc ly cao chân trong tay Chu Nhiễm rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Rư/ợu vang đỏ b/ắn lên chiếc quần âu trắng của cô, trông như những vết m/áu đầy ám ảnh.
Toàn bộ sảnh tiệc rơi vào sự im lặng ch*t chóc.
Ngay cả nhạc nền cũng bị ai đó hoảng lo/ạn c/ắt đ/ứt.
Tất cả mọi người như bị trúng bùa định thân, không thể tin nổi nhìn Tiểu Vương.
“Anh... anh nói cái gì?”
Nụ cười trên mặt mẹ tôi cứng đờ, giọng nói sắc nhọn như móng tay cào lên mặt kính.
Tiểu Vương sợ đến mức sắp khóc, r/un r/ẩy giơ điện thoại lên:
“Tôi... tôi nhờ bạn ở b/ệnh viện tra hồ sơ hệ thống... thực sự là anh Hứa Thần Phong... giấy chứng tử cũng đã cấp rồi...”
“Chát!”