Tôi ngồi ở ghế sau, tay chân lạnh ngắt.
Tôi biết họ đang nói về những bình luận trên tài khoản đó.
Cũng biết cái sự sắp xếp "đặc biệt" này có ý nghĩa gì.
Homestay được xây dựng trên sườn núi, cấu trúc gỗ, bên cạnh là một rừng trúc.
Đến tối, Cố Phán lo liệu việc nướng th!t ngoài sân.
"Yểu Yểu, cậu vào kho giúp mình lấy cái vỉ nướng được không? Ở ngay cuối hành lang ấy."
Cô ta đưa cho tôi một chùm chìa khóa.
Ngoài trời đã tối đen như mực.
Tôi nhìn chùm chìa khóa, không nhận.
"Trong kho không có đèn."
Giản Thần đang nhóm lửa, nghe vậy ngẩng đầu lên.
"Yểu Yểu, em cứ vào lấy đi, vài bước chân thôi mà. Phan Phan đang thái th!t, tay dính đầy dầu mỡ rồi."
Cố Phán ở bên cạnh phụ họa.
"Đúng đó Yểu Yểu, chẳng phải cậu nói bác sĩ bảo cậu nên rèn luyện sự can đảm sao? Vượt qua nỗi sợ hãi cũng là một phần của việc điều trị mà."
Họ luôn như vậy.
Lấy danh nghĩa "điều trị" và "vượt qua nỗi sợ hãi" để đẩy tôi vào bóng tối hết lần này đến lần khác.
Năm đại học, chúng tôi đi cắm trại.
Cố Phán cố tình ném đèn pin của tôi vào bụi cỏ.
Tôi sợ đến mức r/un r/ẩy tại chỗ, cô ta lại đứng bên cạnh cười đến mức không đứng thẳng nổi.
Giản Thần chạy đến, không trách cô ta mà ngược lại còn vỗ lưng tôi nói:
"Yểu Yểu, Phan Phan chỉ muốn em bớt nhút nhát thôi. Em phải thử tự mình bước ra ngoài."
Bây giờ, họ lại dùng chiêu cũ.
Tôi hít sâu một hơi, nhận lấy chìa khóa, xoay người đi về phía hành lang tối om.
Đẩy cửa kho ra, một mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi.
Tôi không bật đèn pin điện thoại.
Vì tôi biết, trong góc tối chắc chắn có một đôi mắt màu đỏ đang chằm chằm nhìn mình.
Tôi mò mẫm đi đến góc tường, giả vờ bị thứ gì đó vấp phải, ngã nhào xuống đất.
Một chiếc thùng giấy bên cạnh bị đổ, mấy thứ tròn vo lăn ra ngoài.
Tôi đưa tay sờ thử, cảm giác lông lá.
Chuột ch*t giả.
Tôi không hét lên.
Tôi chỉ lặng lẽ ngồi trên sàn, mượn ánh trăng mờ nhạt ngẩng đầu nhìn lên kệ hàng ngay phía trước.
Ở tầng thứ hai của kệ, một chiếc camera thể thao nhỏ nhắn đang nhấp nháy đèn đỏ.
Đợi vài phút, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.
Giản Thần và Cố Phán cầm đèn pin đi vào.
"Yểu Yểu? Em không sao chứ? Sao vào lâu thế?"
Ánh đèn pin chiếu thẳng vào mặt tôi.
Cố Phán nhìn thấy những con chuột giả vương vãi trên sàn, bật cười "phì" một tiếng.
Cô ta vội vàng che miệng lại, giả vờ như đang lo lắng.
"Ôi trời, sao ở đây lại có nhiều thứ kinh t/ởm thế này! Sợ ch*t khiếp rồi đúng không Yểu Yểu?"
Giản Thần ngồi xổm xuống, đưa tay định đỡ tôi.
"Có bị ngã thương ở đâu không? Để anh xem nào."
Tôi tránh tay anh ta, tự vịn tường đứng dậy.
"Tôi không sao."
Tôi phủi bụi trên người, chỉ vào chiếc camera trên kệ.
"Đây là cái gì?"
Hành động của Giản Thần rõ ràng là khựng lại.
Cố Phán tranh trả lời.
"Ồ, đó là cái mình đá/nh rơi khi đến đây chơi lần trước. Không ngờ vẫn còn pin đấy."
Cô ta đi tới, nhanh nhẹn nhét chiếc camera vào túi.
Giản Thần lại treo lên nụ cười ôn nhu.
"Nếu không sao rồi thì ra ngoài đi, th!t nướng sắp chín rồi."
Tôi đứng trong bóng tối, nhìn khuôn mặt anh ta.
"Giản Thần, anh thực sự quan tâm đến b/ệnh tình của em sao?"
Anh ta thở dài.
"Yểu Yểu, em lại đang suy nghĩ vớ vẩn gì thế? Anh không quan tâm thì cuối tuần này có thể cùng em đến đây sao?"
Bữa tiệc nướng đó ăn vào thấy vô vị.
Cố Phán rất hào hứng, kéo Giản Thần uống không ít bia.
"Giản Thần, mời anh một ly. Cảm ơn anh đã bao dung cho cái bóng đèn này của mình."
Cố Phán nâng ly, ánh mắt lấp lánh.
Giản Thần chạm ly với cô ta.
"Em chăm sóc Yểu Yểu cũng vất vả rồi, là điều nên làm thôi."
Tôi ngồi bên cạnh, như một người ngoài cuộc trong suốt.
Họ trò chuyện về những chuyện thú vị thời đại học, về những người bạn chung, thậm chí còn nói đến triển lãm sẽ tham gia vào tháng sau.
Đó là bối cảnh ngoại cảnh cần dùng cho video mới mà họ lên kế hoạch.
"Yểu Yểu, em ngẩn ngơ gì thế? Ăn miếng th!t đi."
Cố Phán gắp một miếng th!t ch/áy đen bỏ vào bát tôi.
"Dành riêng cho em đấy, dai lắm."
Tôi nhìn miếng th!t đó.
Lần trước cô ta lừa tôi ăn n/ội tạ/ng chưa chín, khiến tôi bị tiêu chảy suốt hai ngày.
Giản Thần lúc đó chỉ nói một cách hời hợt rằng: "Phan Phan cũng là lòng tốt muốn bồi bổ cho em, ai mà biết đường ruột em yếu ớt thế chứ."
Tôi đẩy bát ra.
"Tôi no rồi."
Cố Phán bĩu môi.
"Yểu Yểu, cậu có ý kiến gì với mình sao? Cả ngày hôm nay cứ lạnh lùng như vậy."
Cô ta quay sang nhìn Giản Thần, vành mắt hơi đỏ.
"Giản Thần, mình có làm gì sai không?"
Giản Thần lập tức đặt đũa xuống, nhíu mày nhìn tôi.
"Thời Yểu, Phan Phan bận rộn lo liệu tất cả mọi thứ, em đến một nụ cười cũng không cho, có phải quá đáng quá rồi không?"
Quá đáng.