“Gõ nhầm chữ thôi, ý chị là 'biểu hiện như thường', ha ha.”
Trên đường về công ty, tôi nhận được một cuộc gọi lạ.
“Xin chào, xin hỏi có phải cô Hứa Thiêm Nghi không ạ? Tôi là bác sĩ Lý từ Trung tâm Nghiên c/ứu Nhãn khoa Cá Voi Xanh, tuần trước cô có đặt lịch hẹn của tôi qua kênh trực tuyến.”
Tôi đi đến góc cầu vượt, hạ thấp giọng:
“Vâng, bác sĩ Lý, tôi muốn thực hiện một cuộc đá/nh giá thị giác màu sắc đ/ộc lập.”
“Tôi đã xem b/ệnh án của cô, m/ù màu nặng, thiếu hụt thị giác màu đỏ-xanh, kèm theo một phần nhầm lẫn màu xanh dương-vàng.”
“Hiện tại cô đang thực hiện loại bài tập nào?”
Tôi kể lại quy trình tập luyện với thẻ mà Trình Nghênh Chu đã thiết kế.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Cô Hứa, tôi cần thành thật với cô một điều.”
“Phương pháp tập luyện mà cô mô tả không có bất kỳ ý nghĩa lâm sàng nào đối với b/ệnh nhân m/ù màu nặng.”
Tôi đứng trên cầu vượt, tiếng xe cộ phía dưới bỗng trở nên thật xa xôi.
“Bài tập nhận biết màu sắc chỉ có tác dụng hỗ trợ đối với những trường hợp rối lo/ạn thị giác nhẹ. Mức độ của cô thuộc về khiếm khuyết tế bào nón bẩm sinh, việc tập luyện sẽ không cải thiện được khả năng phân biệt màu sắc.”
“Bất kỳ bác sĩ nhãn khoa chính quy nào cũng sẽ giải thích điều này ngay từ lần khám đầu tiên.”
“Nghĩa là...”
“Nghĩa là, người thiết kế bài tập cho cô, hoặc là không hiểu b/ệnh tình của cô, hoặc là... đang làm một việc gì đó ngoài mục đích tập luyện.”
Tôi cúp máy, đứng tại chỗ để gió thổi rất lâu.
Bốn năm.
Mỗi sáng thức dậy nhận diện thẻ, học thuộc tên màu, ghi nhớ phép ẩn dụ, cứ ngỡ mình đang dần tiến gần đến cái đích “có thể nhìn thấy thế giới đầy màu sắc”.
Anh ấy nói đợi đến khi tôi phân biệt được tất cả các màu, sẽ đưa tôi đi ngắm hoa oải hương.
Nhưng cái đích này căn bản không tồn tại.
Ngay từ đầu đã không tồn tại.
Trình Nghênh Chu biết.
Chị gái cũng biết.
Họ chỉ cần một nhiệm vụ mãi mãi không thể hoàn thành để duy trì trò chơi này.
Tối về nhà, Trình Nghênh Chu bày thẻ ra như thường lệ.
“Hôm nay thử xem, tấm này và tấm này, cái nào thiên về tông ấm hơn?”
Tôi nhìn khuôn mặt anh, đôi mắt ấy vẫn nghiêm túc, dịu dàng, kiên nhẫn, giống hệt bốn năm trước.
Tôi bỗng muốn hỏi anh, anh có biết những bài tập này vô dụng không?
Anh có biết tôi mãi mãi không thể thực hiện được lời hứa đi Provence không?
Nhưng tôi không hỏi.
Nếu hỏi, anh sẽ biết tôi đang điều tra.
Nếu biết, tôi sẽ không thể rời đi.
“Bên trái.” Tôi chỉ bừa một tấm.
Trình Nghênh Chu cười: “Đúng rồi.”
Anh hôn lên trán tôi.
Nhiệt độ môi chạm vào da là thật.
Nhưng hai chữ “thật”, đặt giữa chúng tôi, đã chẳng còn giá trị gì nữa.
Tối thứ Năm, Trình Nghênh Chu báo đột xuất là phải tăng ca, bảo tôi tự ăn.
Tôi hâm lại bát cháo, ngồi trong phòng khách lướt điện thoại.
Facebook cá nhân rất yên tĩnh, chị gái không cập nhật gì.
Bài đăng gần nhất của Trình Nghênh Chu vẫn là ảnh chụp xấp thẻ tập luyện từ tuần trước, kèm dòng trạng thái: “Ngày qua ngày, đồng hành cùng em nhìn thấy màu sắc của thế giới.”
Bên dưới hơn một trăm lượt thích, bình luận toàn là “lãng mạn quá”, “người yêu thần tiên”, “Thiêm Nghi hạnh phúc thật đấy”.
Tôi thoát Facebook, mở diễn đàn.
Bài đăng lại cập nhật.
Trình Nghênh Chu viết một đoạn văn rất dài, tiêu đề in đậm:
[Nhật ký tập luyện ngày thứ 1387: Cô ấy bắt đầu đoán đúng, nhưng không phải vì đã nhìn thấy.]
Nội dung viết rất chi tiết.
“Hôm nay đưa cô ấy hai tấm thẻ có nhiệt độ màu khác nhau, cô ấy chọn bên trái, đáp án đúng quả thực là bên trái.”
“Nhưng tôi đã quan sát quỹ đạo chuyển động của nhãn cầu cô ấy, cô ấy không hề thực hiện so sánh thị giác giữa hai tấm thẻ.”
“Cô ấy chỉ đang đoán.”
“Bốn năm nay, cô ấy đã nắm thóp quy luật ra đề của tôi, tông ấm luôn nằm bên trái.”
“Điều này chứng tỏ cô ấy đang dùng trí nhớ và logic để bù đắp cho khiếm khuyết thị giác, chứ không phải thực sự tiến bộ.”
“Dữ liệu hành vi này rất có giá trị, lát nữa sẽ tổng hợp thành bảng gửi vào nhóm.”
Bình luận của “Người chăn cừu K” bên dưới:
“Cậu đang viết luận văn à? Khả năng quan sát này đi học tiến sĩ tâm lý học luôn đi cho rồi.”
Bình luận của chị gái lúc hai giờ sáng:
“Thật ra đôi khi thấy cô ấy khá đáng thương, thực sự đang rất nỗ lực.”
Trình Nghênh Chu trả lời:
“Vì thế mới có giá trị quan sát chứ.”
Kèm theo một biểu tượng mặt cười.
Tôi úp điện thoại xuống bàn.
Cháo đã nguội, trên bề mặt kết thành một lớp màng mỏng, đũa chọc xuống, lớp màng vỡ thành từng mảnh.
Chín giờ tối, điện thoại hiện thông báo tin nhắn nhóm, là nhóm gia đình mà tôi cứ ngỡ đã im hơi lặng tiếng từ lâu.
Mợ gửi một đoạn ghi âm, tôi nhấn vào nghe:
“Thiêm Nghi à, chị con bảo bạn trai con đưa con đi chữa m/ù màu à?”
“B/ệnh này của con có từ nhỏ, mẹ con vì chuyện này mà khóc mấy lần, nói sau này con không gả đi đâu được.”
“Bây giờ có người chịu giúp con chữa trị, con hãy phối hợp cho tốt, đừng làm mình làm mẩy, đừng cáu gắt, loại đàn ông như thế này cầm đèn lồng đi tìm cũng không thấy đâu.”