Ông ấy không hỏi thêm gì, nhận lấy vali nhét vào ghế sau, rồi vòng sang phía tôi mở cửa xe.
“Đưa con đây bố bế.”
“Con bế là được rồi ạ.”
“Tay con đang run bần bật kìa.”
Ông đón lấy đứa bé từ tay tôi, động tác vụng về nhưng vô cùng cẩn thận.
Xe chạy được nửa con phố, ông mới lên tiếng:
“Mẹ con bảo giọng con trong điện thoại không bình thường, dặn bố đừng hỏi nhiều. Nhưng bố chỉ hỏi một câu thôi, có phải thằng nhóc đó b/ắt n/ạt con không?”
“Bố, về đến nhà rồi nói tiếp ạ.”
“Được.”
Ông không hỏi nữa, vặn điều hòa trên xe tăng thêm một độ. Tôi nhìn hàng cây bên đường lùi lại phía sau, chợt nhớ ra lần cuối cùng mình ngồi xe của bố là ngày đi lấy chồng. Hôm đó, ông ngồi ghế lái khóc còn dữ dội hơn cả tôi. Mẹ ngồi ghế phụ vỗ lưng ông bảo đủ rồi, đừng khóc nữa, mất mặt quá.
Ngày ấy, Mạnh Ngôn Thành mặc vest đứng trước cửa khách sạn đón tôi, cúi người chỉnh váy cho tôi, cười nói sau này anh nuôi em.
Sau này.
Sau này là bao lâu nhỉ?
Về đến nhà, mẹ sắp xếp cho con xong xuôi, đóng cửa phòng lại rồi ngồi đối diện với tôi.
“Nói đi.”
Tôi kể lại đầu đuôi mọi chuyện. Lúc kể tôi không khóc. Mẹ cũng không khóc. Bà nghe xong đứng dậy đi vào bếp rót một cốc nước, uống hai ngụm rồi quay lại ngồi xuống.
“Bằng chứng đâu?”
“Phiếu khám th/ai, nét chữ sau tấm ảnh siêu âm, nhãn dán trên lọ axit folic, còn hành trình xe và sao kê ngân hàng thì con chưa kịp kiểm tra.”
“Ảnh và phiếu đâu?”
“Phiếu con để cạnh gối anh ta rồi. Ảnh thì con chụp lại, lưu trong điện thoại dự phòng.”
“Sao kê ngân hàng nhất định phải kiểm tra, tìm được lịch sử chuyển khoản là bằng chứng thép.”
Tôi nhìn mẹ, vẻ mặt bà bình tĩnh đến mức không giống một người mẹ vừa nghe tin con rể ngoại tình.
“Mẹ.”
“Hả?”
“Sao mẹ không hề ngạc nhiên chút nào vậy?”
Bà đặt cốc nước xuống, im lặng hồi lâu.
“Ngày thứ ba con ở cữ, mẹ đến thăm con. Hôm đó Mạnh Ngôn Thành không có nhà, chính con bé đó ra mở cửa cho mẹ. Nó đeo tạp dề nấu ăn trong bếp, thấy mẹ thì cười rất ngọt, gọi mẹ là dì.”
“Rồi sao nữa ạ?”
“Lúc mẹ vào phòng ngủ thăm con, đi ngang qua phòng nó ở, cửa mở nên mẹ nhìn vào một cái.”
Giọng mẹ trầm xuống.
“Ở đầu giường nó có một đôi dép bông nam.”
“Màu xám, cùng nhãn hiệu với đôi Mạnh Ngôn Thành vẫn đi trong phòng khách.”
“Mẹ chắc chắn là cùng nhãn hiệu ạ?”
“Mẹ làm thợ may ba mươi năm rồi, một đôi dép hiệu gì, vải gì mà mẹ nhìn nhầm được sao?”
Mẹ lấy trong tủ ra một chiếc phong bì giấy da bò đưa cho tôi.
“Hồi con đang ở cữ, mẹ đã định hỏi thẳng nó, nhưng bố con ngăn lại bảo chưa có bằng chứng thì đừng làm ầm ĩ. Sau đó về nhà mẹ càng nghĩ càng thấy không ổn, nên đã nhờ chị họ con giúp điều tra một số thứ.”
Tôi mở phong bì. Bên trong là ba tấm ảnh chụp màn hình.
Tấm thứ nhất là trang tra c/ứu hồ sơ khám b/ệnh của một phòng khám phụ sản tư nhân. Tên b/ệnh nhân là Mạnh Liên Liên, trong cột người đi cùng ký tên là Mạnh Ngôn Thành.
Tấm thứ hai là lịch sử thanh toán của cùng phòng khám đó. Phương thức thanh toán là thẻ ngân hàng, đuôi số 7792. Đó là thẻ lương của Mạnh Ngôn Thành.
Tấm thứ ba là ảnh chụp từ camera giám sát bãi đỗ xe. Dấu thời gian là ngày thứ mười tám tôi ở cữ, lúc hai giờ chiều. Trong hình, xe của Mạnh Ngôn Thành đỗ dưới hầm phòng khám, người bước xuống từ ghế phụ mặc chiếc áo phao trắng mà Mạnh Liên Liên đã mặc hôm dọn đến.
Còn Mạnh Ngôn Thành vòng qua đầu xe, đưa tay ôm lấy eo cô ta. Không phải kiểu đỡ lấy đâu. Là cả cánh tay vòng qua, bàn tay ấn vào bên hông cô ta, năm ngón tay xòe rộng. Giống hệt tư thế anh ta ôm tôi.
Tôi đặt ảnh xuống.
“Chị họ làm sao tra được vậy ạ?”
“Nó có người quen ở phòng khám đó, tra hồ sơ không khó. Camera bãi đỗ xe là anh rể con giúp, nó từng làm ở công ty quản lý tòa nhà.”
“Sao mẹ không nói cho con sớm hơn?”
Mẹ nhìn tôi, hốc mắt cuối cùng cũng đỏ lên.
“Lúc đó con còn đang ở cữ, sữa chưa về, con cái thì khóc suốt ngày. Nếu mẹ nói lúc đó, con phải làm sao đây?”
“Vậy nên mẹ để con một mình trong cái nhà đó bị bọn họ coi như kẻ ngốc.”
“Tần Thư Di, mẹ đã bảo con đi lúc nào chưa? Ngày hôm đó từ nhà con về mẹ đã nói với bố con rồi, là bố con bảo đợi thêm chút nữa, đợi con hết cữ, hồi phục sức khỏe rồi tính. Ông ấy sợ con không chịu nổi.”
Phòng khách lặng đi một lát. Đứa bé trong phòng khóc. Tôi đứng dậy đi dỗ con. Lúc bế con đi lại trong phòng, điện thoại trên bàn trà cứ rung liên hồi.
Mẹ giúp tôi nhìn thử.
“Mạnh Ngôn Thành gọi đấy.”
“Đừng nghe.”
“Còn một số lạ nữa, gọi năm cuộc rồi.”
Tôi bước ra nhìn vào màn hình.