Mọi người ồ lên trêu chọc, mặt Ngải Tiểu Vũ đỏ bừng, Tưởng Ngọc Văn ghé sát lại nói nhỏ với cô là không sao đâu.
Chặn được chén đầu thì có chén thứ hai, đến cuối cùng chính cậu cũng chẳng nhớ nổi mình đã uống bao nhiêu.
Phàn Duệ biết cậu lại mắc b/ệnh “hiệp sĩ”, khuyên bảo: “Cậu đủ rồi đấy, uống nữa là nôn đấy.”
“Không sao.” Tô Dật Dương xua tay, chỉ cảm thấy mặt hơi nóng, nhưng đầu óc vẫn còn tỉnh táo.
Cậu là kiểu người uống say không mất trí nhớ ngay lập tức, phải trải qua một giai đoạn chuyển tiếp rất dài mới hoàn toàn mơ hồ. Hiện tại cậu đang kẹt ở giai đoạn đầu, thấy tửu lượng của mình tốt lắm, vẫn còn có thể uống thêm hai chai nữa.
Ngải Tiểu Vũ đẩy ly nước trái cây về phía tay Tô Dật Dương: “Đàn anh, anh uống cái này đi.”
“Cảm ơn.” Tô Dật Dương cầm lên uống một ngụm.
Lúc tan tiệc đã gần chín giờ, Phàn Duệ đề nghị đi KTV tăng hai, ngày mai bọn họ đều không có tiết sáng, không hát đến hừng đông không được về, những nam nữ thanh niên trẻ tuổi đều hưởng ứng.
Khi Tô Dật Dương đứng dậy, đại n/ão lập tức dâng lên một cơn choáng váng.
“Dương à, đi được không đấy?” Phàn Duệ đi tới vỗ vai cậu.
“Được.”
Chưa đi được hai bước, cơ thể Tô Dật Dương chao đảo, suýt nữa ngã, may mà tay kịp chống vào lưng ghế bên cạnh.
Phàn Duệ thở dài, lấy điện thoại ra: “Bạn cùng phòng cậu đâu? Cho tớ số, gọi cậu ấy đến đón cậu.”
“Không cần.” Tô Dật Dương nói ngay, “Đừng gọi cậu ấy.”
“Tại sao chứ?” Phàn Duệ khó hiểu, “Hai người chẳng phải qu/an h/ệ rất tốt sao?”
Tô Dật Dương uống say nên giọng nói dính dính nhão nhão: “Cậu ấy gần đây… không được bình thường cho lắm.”
“Không bình thường chỗ nào?”
Đầu óc Tô Dật Dương giờ như một nồi cháo, đủ loại suy nghĩ sủi bọt ùng ục bên trong, nhưng chẳng có cái nào hoàn chỉnh và rõ ràng cả.
“Thì là rất không bình thường mà.”
“Tô Dật Dương, cậu đừng nói nhảm nữa.”
Tưởng Ngọc Văn không nhìn nổi nữa, đi tới nắm lấy cánh tay cậu.
Tô Dật Dương nhìn khuôn mặt phóng đại của cô, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, ủ rũ nói: “Chị Ngọc Văn, chị đừng thích Hạ Dữ nữa.”
“Tại sao?”
“Thật sự không thể thích nữa đâu, chị dừng lỗ kịp thời đi!”
Tưởng Ngọc Văn bất lực nói: “Đừng lo chuyện của chị nữa. Đi nhanh lên, bảo cậu lúc nãy cứ thích làm anh hùng cơ. Vào phòng riêng trước đã, ngồi xuống nghỉ ngơi một lát là đỡ thôi.”
Tô Dật Dương bị Tưởng Ngọc Văn và Phàn Duệ kẹp hai bên, rời khỏi quán th!t nướng. Gió đêm thổi qua, lạnh buốt luồn vào cổ áo, khiến cậu không nhịn được mà rùng mình.
KTV cách đó hai con phố, đi bộ mất khoảng mười phút. Tô Dật Dương đi được nửa đường thì không đi nổi nữa, ngồi xổm bên đường không chịu đứng dậy. Tư thế ngồi xổm của cậu giống như một cây nấm, vùi má vào trong cánh tay, chỉ để lộ ra một đoạn cổ trắng ngần và mái tóc vàng bị gió thổi rối bời.
“Dương à, đứng dậy đi, sắp đến nơi rồi.” Phàn Duệ kéo tay áo cậu.
“Thôi đi, tớ không muốn đi hát nữa.” Tô Dật Dương lí nhí nói.
“Vậy cậu về bằng cách nào? Bắt taxi?”
Tô Dật Dương nghĩ một lát, lấy điện thoại từ trong túi ra đưa cho Phàn Duệ: “Cậu gọi giúp tớ đi.”
Phàn Duệ nhận lấy điện thoại, liếc nhìn danh bạ, bấm thẳng vào số “Anh Dữ”. Khoảnh khắc Tô Dật Dương nghe thấy cái tên đó, cậu đột ngột ngẩng đầu lên, trong mắt đầy vẻ hoảng lo/ạn: “Cậu làm gì thế?!”
“Giúp cậu gọi xe mà.” Phàn Duệ vô tội lắc lắc điện thoại, cuộc gọi đã được kết nối.
“A lô?” Giọng Hạ Dữ vang lên từ ống nghe.
Phàn Duệ vừa định nói thì Tô Dật Dương gi/ật lấy điện thoại. Cậu ngồi xổm bên đường, đôi môi mấp máy, hồi lâu mới phát ra tiếng.
“Anh Dữ.”
“Sao thế?”
“Em đang ở phía quán th!t nướng cổng Đông Nam.” Tô Dật Dương nói nhỏ, “Anh có thể qua đây một chuyến được không? Em khó chịu quá.”
────────────────────────────────────────
Trái tim tiết lộ bí mật
Hạ Dữ nói “đứng đó đợi” rồi cúp máy. Khi anh đến nơi, Tô Dật Dương đang ngồi xổm một cách lơ mơ trước cửa quán th!t nướng.
“Chỉ có mình cậu thôi à?”
Tô Dật Dương ngẩng đầu, đôi mắt hơi đỏ, khuôn mặt Hạ Dữ trở nên mơ hồ trong mắt cậu, đường nét được viền bởi một quầng sáng mềm mại.
“… Bọn họ đều đi KTV hết rồi.”
Cậu có chút tủi thân vươn tay ra, nắm lấy gấu quần của Hạ Dữ. Hạ Dữ cúi người xuống, vớt cậu từ dưới đất lên. Khoảnh khắc người say đứng dậy, cả cơ thể đổ nhào về phía trước, ngã vào vòng tay ấm áp của anh.
“Bọn họ đều đi cả rồi, sao cậu lại không đi?”
Tô Dật Dương nhìn chằm chằm vào gương mặt tuấn tú trước mắt hai giây, đôi lông mày nhíu ch/ặt lại, miệng há ra, phát ra một âm thanh không mấy tốt lành.
“Em muốn nôn.”
“Nhịn một chút.”
Hạ Dữ nhanh tay lẹ mắt túm lấy cổ áo cậu, vừa kéo vừa đỡ Tô Dật Dương đi về phía thùng rác lớn bên đường.