Nơi mùa hạ dài lặng lẽ

Chương 10

02/08/2026 05:42

Chuông báo động trong lòng Tô Dật Dương vang lên dồn dập, phản ứng đầu tiên là muốn quay đầu bỏ chạy.

Nhưng giáo viên đã bắt đầu điểm danh, nếu giờ cậu rút lui từ cửa sau thì cả hội trường sẽ nhìn thấy hết.

Cậu đành cắn răng chọn một chỗ ngồi ở góc lớp. Tô Dật Dương nhìn chằm chằm vào gáy Hạ Dữ, khi anh cúi đầu gõ phím, một đoạn cổ trắng ngần lộ ra. Ánh nắng xuyên qua cửa kính chiếu vào, làm gương mặt nghiêng của anh trông vừa thanh tú vừa dịu dàng.

Suốt cả tiết học, Hạ Dữ không hề quay đầu lại nhìn.

Tô Dật Dương không rõ mình đang thở phào nhẹ nhõm hay là cảm thấy khó chịu hơn.

Khi chuông tan học vang lên, cậu còn chưa kịp thu dọn sách vở đã chạy vụt ra cửa. Vừa đến cầu thang, một giọng nói vang lên từ phía sau.

“Tô Dật Dương.”

Cậu cứng đờ người, máy móc quay đầu lại.

Hạ Dữ xách cặp, biểu cảm rất bình tĩnh, thậm chí có thể nói là hơi lạnh nhạt. Hôm nay anh mặc chiếc áo len tối màu, làm làn da càng thêm trắng, những tia m/áu trong mắt cũng rất rõ, gương mặt trắng bệch trông có vẻ tiều tụy.

“Em…” Tô Dật Dương cảm thấy dây thanh quản của mình như bị thắt nút.

“Cậu không cần trốn nữa đâu.” Hạ Dữ nói, “Hai ngày tới tôi đi nghiên c/ứu học thuật ở thành phố khác, không ở nhà, cậu có thể yên tâm quay về.”

Tô Dật Dương định nói gì đó thì Hạ Dữ đã lướt qua cậu, đi thẳng xuống cầu thang, mái tóc khẽ đung đưa theo từng bước chân. Tô Dật Dương nhìn theo bóng lưng xa dần của anh, lòng bỗng thấy chua xót.

Rõ ràng lúc nãy Hạ Dữ còn ở rất gần, sao đột nhiên lại trở nên mờ ảo như không thể nắm bắt, bản thân cậu lại thấy khó chịu một cách khó hiểu.

────────────────────────────────────────

Trái tim quá mềm yếu

Khi về đến nhà thuê, Hạ Dữ đã đi rồi.

Trên điện thoại, Phàn Duệ gửi đến rất nhiều tin nhắn, Tô Dật Dương lười trả lời, ném điện thoại lên sofa rồi bản thân cũng đổ ập xuống theo. Trong nhà tối om, Tô Dật Dương bật đèn lên, ánh sáng vàng ấm áp chiếu vào chiếc sofa nhỏ Hạ Dữ hay ngồi, giờ đây người không có ở đó, chiếc sofa trống trải vô cùng.

Trong đầu đột nhiên vang lên một giọng nói.

--Có phải cậu đang đợi anh ấy về không?

Tô Dật Dương gi/ật mình vì ý nghĩ này, lập tức vùi mặt vào đệm, lầm bầm ch/ửi mình một câu.

Tô Dật Dương, mày đang nghĩ cái gì thế? Người ta cong thì mày cũng cong theo à!

Nhàn rỗi mấy ngày, cuối cùng Tô Dật Dương cũng b/án chiếc xe điện kia đi.

Theo quy định mới của Cục Giao thông, vì lý do an toàn, cần quản lý nghiêm ngặt các loại xe không có động cơ. Lúc bước ra từ sảnh xử lý, trong tay cậu cầm ba trăm tệ, gió thổi một cái suýt bay mất, cậu vội vàng nắm ch/ặt nhét vào túi.

Lúc b/án xe cậu chẳng lấy thứ gì, quay người đi được hai bước lại quay lại, tháo chiếc gương chiếu hậu hình chú vịt vàng xuống. Đây là Hạ Dữ m/ua cho cậu, hôm đó đi siêu thị tình cờ thấy, Hạ Dữ biết gương cậu bị hỏng nên đã m/ua tặng, một hình chú vịt vàng trông chẳng hề hợp với phong cách cool boy của Tô Dật Dương chút nào.

“Không thích sao?”

“Đâu có.” Tô Dật Dương khi đó đã nói, “Dễ thương mà.”

Đứng bên đường, gió biển thổi làm tóc cậu bay rối bời. Trong lòng thầm nghĩ, không thích người ta thì giữ đồ của người ta làm gì? Nhưng lại không nỡ vứt đi, dù sao cũng nhìn lâu rồi, chú vịt x/ấu xí nhìn mãi cũng thuận mắt thành thiên nga.

Nhìn chú vịt nhỏ nhảy múa trong tay, Tô Dật Dương mím môi, khó quá, cậu vẫn không thể c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với Hạ Dữ.

Khi xe bus chuyển bánh, Hạ Dữ đang dựa vào ghế cạnh cửa sổ ở hàng cuối cùng. Trong xe rất ồn, máy trợ thính khuếch đại âm thanh lên gấp nhiều lần, vô cùng tạp nham. Tiếng trò chuyện, tiếng cười, tiếng điện thoại phát ra ngoài trộn lẫn vào nhau.

Hạ Dữ quay mặt ra ngoài cửa sổ, mặt đường bãi đỗ xe chậm rãi lùi về phía sau, biến thành những hàng cây ven đường.

Tháng Ba ở Tần Hoàng Đảo còn lạnh hơn Đại Liên, gió biển len lỏi vào từ cửa xe, mang theo vị mặn mòi. Anh kéo khóa áo khoác lên tận trên cùng, che kín mũi.

Bất kể Tô Dật Dương có trốn tránh hay xa lánh anh thế nào, anh đều hiểu, dù sao thì bức màn ngăn cách cũng là do anh tự tay chọc thủng trước.

“Xin lỗi nhé--”

Một giọng nói vọng đến từ phía lối đi, hơi thở dốc, như thể vừa chạy vội hai bước. Hạ Dữ liếc mắt thấy một bóng người rất g/ầy đang nghiêng người lách qua lối đi hẹp.

Chiếc máy nghe nhạc “bộp” một tiếng rơi xuống đất, người kia kêu “á” một tiếng rồi ngồi xổm xuống nhặt. Hạ Dữ cúi người, nhặt chiếc máy nghe nhạc rơi dưới chân mình lên rồi đưa qua. Khi chàng trai ngẩng đầu lên nhận lấy, ngón tay đã chạm vào đầu ngón tay Hạ Dữ.

Hạ Dữ nhìn cậu ấy một cái, chàng trai trước mắt có vẻ ngoài thanh tú, tóc để hơi dài, đến ngang vai, nếu không nhìn kỹ còn tưởng là con gái.

“Cảm, cảm ơn.” Chàng trai nói.

Hạ Dữ gật đầu.

“… Ở đây có ai ngồi không?”

“Không có.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
7 Độ Vong Xuyên Chương 8
11 Đầm Ngang Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm