Nếu em chỉ vì thấy anh quá thảm hại mới ở bên anh, thì anh không muốn trói buộc em, xu hướng tính dục không phải thứ dễ dàng thay đổi. Lỡ như một ngày nào đó em muốn thoát khỏi mối qu/an h/ệ lệch quỹ đạo này, em vẫn muốn quay lại cuộc sống bình thường, tìm một cô bạn gái, đến thời điểm thích hợp thì kết hôn sinh con..."
Gió nóng thổi làm mắt cậu cay xè, nhưng cậu không hề chớp mắt, cứ nhìn thẳng vào vệt hoàng hôn cuối cùng trên đỉnh tòa nhà đằng xa.
“Hạ Dữ.” Cậu nghiến răng nói, “Anh ch*t ti/ệt thật, sao dám nghĩ về tấm chân tình của em như thế?”
“Em là thằng đần nào mà chỉ vì thương hại một người là lên giường với người ta hả? Anh nói mấy lời này thật làm người ta tức ch*t, đồ khốn kiếp, trả lại cái mông cho em đây! Hơn nữa đó còn là lần đầu của em đấy!”
Hạ Dữ ngẫm nghĩ một lát, đột nhiên trầm giọng hỏi: “Vậy lần sau đổi em làm đi, thế nào?”
“...!? Em không chịu!” Tô Dật Dương suýt chút nữa tức đến bật cười, cảm thấy sao anh lại đáng yêu thế này, nhưng vẫn thấy rất gh/ét, cậu thẹn quá hóa gi/ận: “Em đâu có cảm giác gì với cái mông của anh, hơn nữa em cũng không phản cảm chuyện đó. Ừm, thực ra, thực ra cũng khá thoải mái.”
Đầu dây bên kia hoàn toàn im lặng, một lúc sau Hạ Dữ không nhịn được cười thành tiếng. Tô Dật Dương vốn đang tức đến mức muốn n/ổ tung, kết quả lời vừa đến cửa miệng, chính cậu cũng không nhịn được mà vui vẻ theo.
“Anh--” Tô Dật Dương vừa cười vừa nói, “Anh đang cười nhạo em đấy à?”
“Không có.”
“Muốn cười thì cứ cười đi, dù sao anh biết em là thật lòng là được rồi.”
Hạ Dữ bình tĩnh lại, dịu dàng nói: “Dương Dương, chúng ta có nên về nhà thuê sớm hơn không?”
-
Khi gặp lại ở nhà ga, Hạ Dữ mặc áo thun đen, lặng lẽ đứng trước cửa nhà ga. Anh trông g/ầy hơn trước một chút, cằm sắc nhọn, Tô Dật Dương vừa nhìn thấy người liền lao tới ôm chầm lấy anh đầy kích động.
“Anh Dữ, anh đợi lâu chưa?”
Hạ Dữ cụp mắt nhìn cậu, vỗ vỗ lưng cậu: “Không, anh mới đến.”
Hai người ra khỏi nhà ga, không về nhà thuê ngay. Tô Dật Dương nói muốn ngắm biển, Hạ Dữ liền dẫn cậu lên chuyến xe bus tham quan chạy dọc bờ biển.
Bây giờ còn sớm, trên xe chỉ có lác đác vài vị khách du lịch. Họ ngồi ở phía sau, cửa sổ mở, gió biển mang theo vị mặn mòi tràn vào, thổi tung mái tóc và quần áo của cả hai.
Tô Dật Dương tựa vào ghế, nhìn những mảng màu xanh lướt qua ngoài cửa sổ, tâm trạng cảm thấy rộng mở chưa từng có, lại rất an tâm, vì cậu đang nắm ch/ặt tay Hạ Dữ.
“Anh, chuyện cắm trại anh tính sao?”
Mặt biển ngoài cửa sổ lấp lánh ánh bạc dưới nắng, chói đến mức làm cậu hơi đ/au mắt.
Hạ Dữ vươn tay kéo rèm cửa: “Không sao, đã giải quyết xong rồi.”
Tô Dật Dương ngạc nhiên: “Sao lại thế?”
Nghe anh kể lại mọi chuyện xảy ra đêm đó, lòng Tô Dật Dương ngổn ngang trăm mối, cậu mím môi: “Học kỳ sau em cũng đi làm thêm.”
“Không cần vì chuyện này mà đi.”
“Mỗi người một nửa.” Tô Dật Dương ngắt lời anh, giọng cứng rắn: “Anh đừng tranh với em. Số tiền anh đưa ra là vì cả hai chúng ta, thì em phải trả một nửa.”
Hạ Dữ biết tính cậu, bất lực mỉm cười.
Xe bus chạy dọc bờ biển một đoạn, phong cảnh rất đẹp, nhưng cả hai nắm tay nhau, không nói thêm lời nào nữa.
Trên chiếc taxi trên đường về, Tô Dật Dương tựa vào cửa sổ ngủ thiếp đi.
Đột nhiên nhớ về một ký ức xa xôi.
Trong mơ là bầu trời Đại Liên đầu tháng Chín, quân sự vừa kết thúc, nóng đến mức có thể làm người ta tróc da, người đi đường ai nấy đều đẫm mồ hôi.
Tô Dật Dương nhuộm một đầu tóc vàng mới, đang đứng trước cửa đại lễ đường bị Tưởng Ngọc Văn chỉ huy bê đồ. Cậu ôm chồng ghế xếp, xoay người định với lấy thùng giấy, trọng tâm không vững suýt chút nữa ngã nhào về phía trước.
Đang lúc sắp ngã, một bàn tay thon dài đột nhiên vươn ra, đỡ lấy chiếc ghế sắp tuột khỏi tay cậu. Cậu ngẩng đầu lên, ngược sáng là một chàng trai mặc áo thun trắng, biểu cảm nhàn nhạt nhưng lại đẹp trai đến mức khó thở, anh cúi người nhặt thùng giấy bên cạnh rồi đi vào lễ đường.
Tô Dật Dương ôm ghế đứng tại chỗ hét lên “Cảm ơn”, thấy người kia không trả lời, vội vàng đuổi theo hai bước nói muốn mời anh uống nước.
Chàng trai đó dừng lại, quay đầu nhìn cậu. Ánh nắng tháng Chín chiếu từ bên cạnh tới, cái bóng của hàng mi dày rủ xuống dưới mí mắt.
“Không cần đâu.”
Tô Dật Dương đành nhếch miệng cười: “Vậy cảm ơn anh nhé!”
Chàng trai đó nhìn nụ cười rạng rỡ của cậu, đột nhiên khẽ nhếch môi.
...
Hàng ghế sau của taxi xóc nảy, Hạ Dữ khẽ gọi cậu tỉnh dậy.
“Ừm?”
Cảnh vật ngoài cửa sổ đã chuyển từ biển sang đường phố, những tòa nhà và cửa hiệu quen thuộc lướt qua từng cái một.
“Sắp đến rồi.” Hạ Dữ nói.