“Trước đây mình ở một thành phố khác.”

“Có lý do gì đặc biệt mà cậu đến Hải Thành không? Hay chỉ đơn giản muốn thay đổi môi trường sống?”

“Muốn thay đổi môi trường thôi.”

Cô ấy gật đầu, gắp một xiên th!t cừu.

“Mình cũng vậy. Hai năm trước mới đến Hải Thành, trước đó ở Thượng Hải, không trụ nổi nữa nên bỏ chạy.”

“Sao lại không trụ nổi?”

“Bạn trai ngoại tình.”

Cô ấy nói nhẹ tựa lông hồng.

“Còn cậu thì sao?”

Tôi do dự hai giây.

“Ly hôn.”

“Chà.”

Cô ấy nâng ly bia lên.

“Vậy thì chúc mừng cuộc sống mới.”

Chúng tôi cụng ly.

Bia lạnh buốt, những bọt ga sủi lăn tăn trên đầu lưỡi.

Dịu dàng hơn nhiều so với cơn gió biển tôi từng uống trước văn phòng công chứng hôm đó.

Trên đường về nhà, mẹ tôi nhắn tin.

“Sườn kho mẹ vẫn giữ nóng cho con đấy, về có ăn không?”

“Con ăn rồi, ăn ở ngoài ạ.”

“Với ai?”

“Đồng nghiệp.”

“Nữ à?”

“Nữ ạ.”

“Thế thì được.”

Tôi mỉm cười.

Khi đi đến dưới chân tòa nhà, điện thoại lại sáng lên.

Là một tin nhắn từ số lạ tôi chưa lưu.

“Tinh Nghiên, anh tôn trọng quyết định của em. Sau này sẽ không làm phiền nữa. Đây là tin nhắn cuối cùng.”

Không có tên người gửi.

Nhưng tôi biết là ai.

Tôi nhìn vài giây rồi xóa đi.

Không lưu, cũng không trả lời.

Lên lầu mở cửa, mẹ tôi đang xem chương trình dưỡng sinh trong phòng khách.

“Về rồi à?”

“Vâng.”

“Đi làm hôm nay thế nào?”

“Cũng ổn, đồng nghiệp khá tốt.”

“Thế thì tốt rồi.”

Bà tắt tivi.

“Tinh Nghiên.”

“Dạ?”

“Những ngày tháng sau này, hãy sống cho thật tốt.”

“Con biết rồi, mẹ.”

“Không phải cứ biết rồi là xong đâu.”

Bà nhìn tôi, ánh mắt rất nghiêm túc.

“Là thực sự sống cho tốt. Không xuề xòa, không tạm bợ, không sợ phải ở một mình.”

Tôi ngồi xuống đối diện bà.

“Mẹ, con không sợ.”

“Trước đây con cũng nói không sợ, cuối cùng chẳng phải vẫn lấy nhầm một thằng khốn sao.”

“Lần này là thật mà.”

Bà nhìn chằm chằm tôi một lúc rồi mỉm cười.

“Được, mẹ tin con.”

“Mẹ tin con chuyện gì?”

“Tin là lần này con có thể quản được trái tim mình. Tâm quản được rồi, người sẽ không đi lệch đường.”

Cơn mưa ngoài cửa sổ đã tạnh.

Đèn đường trong thành phố lần lượt sáng lên, trải dài trên mặt đường ướt át như những vì sao vỡ vụn.

Tôi trở về phòng, kéo rèm cửa, nhìn ánh đèn phía xa.

Điện thoại đặt trên bàn, yên tĩnh lạ thường.

Không tin nhắn.

Không cuộc gọi.

Không có ai đang đợi tôi trả lời.

Sự yên tĩnh này, ba tháng trước sẽ khiến tôi hoảng lo/ạn.

Nhưng giờ thì không.

Tôi kéo rèm lại, lên giường, tắt đèn.

Trong bóng tối nhắm mắt lại, tôi không nghĩ ngợi gì cả.

“Mộc Tinh Nghiên, em có biết tình trạng gần đây của Lâm Quân Tố không?”

Khi cuộc gọi này đến, tôi đang sửa bản thảo thiết kế lần thứ ba, cây bút trong tay suýt chọc thủng màn hình.

Người gọi là nhân viên nhân sự công ty Lâm Quân Tố, một người phụ nữ tên chị Phương, tôi từng gặp vài lần.

“Chị Phương, chúng tôi đã ly hôn rồi.”

“Chị biết. Nhưng Quân Tố cậu ấy... đã từ chức rồi.”

“Từ chức?”

“Nộp đơn tuần trước, tuần này đã đi luôn rồi. Dự án không bàn giao, khách hàng cũng bỏ mặc, sếp gi/ận đến mức phát đi/ên.”

“Việc đó thì liên quan gì đến tôi?”

“Cậu ấy từ chức xong thì không ai liên lạc được nữa. Điện thoại tắt máy, cửa nhà cũng không mở. Mấy người bạn đến gõ cửa, không ai trả lời.”

Bàn tay cầm bút của tôi khựng lại giữa không trung.

“Chị Phương, anh ấy là người trưởng thành, chuyện của anh ấy tôi không quản được.”

“Chị biết, chỉ là... trạng thái trước đó của cậu ấy đã không ổn rồi. Từ khi em đi, cả người cậu ấy như rã rời. Trước đây cậu ấy tinh thần tốt biết bao, sau đó ngày nào cũng mang quầng thâm đến công ty, họp hành thì mất tập trung, bị khách hàng phàn nàn mấy lần.”

“Đó cũng là lựa chọn của anh ấy.”

“Em nói đúng.”

Chị ấy thở dài.

“Vậy chị không làm phiền em nữa. Chỉ là nghĩ nhỡ đâu em còn quan tâm nên nhắc một câu.”

“Cảm ơn chị Phương.”

Cúp máy.

Hạ Chanh từ bàn đối diện ló đầu qua.

“Sao thế? Sắc mặt không ổn lắm.”

“Không sao.”

“Thật không đấy?”

“Thật mà.”

Cô ấy nhìn tôi đầy nghi hoặc nhưng không hỏi thêm.

Tối hôm đó về nhà, mẹ đang tưới hoa ngoài ban công.

“Mẹ, Lâm Quân Tố từ chức rồi.”

Bình tưới hoa khựng lại.

“Rồi sao?”

“Đồng nghiệp của anh ấy không liên lạc được.”

“Liên quan gì đến con?”

“Con chỉ báo cho mẹ biết thôi.”

“Con nói với mẹ làm gì? Con đ/au lòng cho nó à?”

“Không có.”

“Không có thì đừng nói, nói ra là trong lòng còn vướng bận.”

Tôi bị mẹ chặn họng đến mức không nói được câu nào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
199
7 Độ Vong Xuyên Chương 8
11 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ánh sáng mong manh, tuyết phủ lối về

Chương 8
Đúng khoảnh khắc trao nhẫn trong hôn lễ, điện thoại của Tô Diễn Chỉ reo lên. Anh bắt máy, giọng nói còn dịu dàng hơn ba phần so với lúc đọc lời thề nguyện vừa rồi. "Tuyết Mạn, đừng khóc, em đừng vội, anh sẽ giải quyết ngay." Anh cúp máy, ném hộp nhẫn xuống đất rồi chạy vội ra ngoài. Trong chiếc nhẫn đó có đính một viên sapphire mà tôi đã phải dành dụm tiền lương suốt nửa năm trời mới đặt làm được. "Miểu Miểu, bên phía Tuyết Mạn xảy ra chuyện lớn rồi, anh qua đó một chuyến, nhiều nhất là nửa tiếng thôi." Trâu Tuyết Mạn, bạn gái cũ kiêm đối tác làm ăn của anh. Ba năm chúng tôi quen nhau, lần nào anh vắng mặt cũng đều lấy cái tên này làm lý do. Sinh nhật, anh bận cùng Trâu Tuyết Mạn đi gặp khách hàng. Kỷ niệm ngày yêu nhau, mèo của Trâu Tuyết Mạn bị ốm. Đến tận hôn lễ hôm nay, cô ta cũng không định buông tha cho tôi. Tôi mặc váy cưới đứng trên sân khấu, khăn voan còn chưa kịp vén. "Tô Diễn Chỉ, hôm nay nếu anh bước ra khỏi cánh cửa này thì đừng bao giờ quay lại nữa." "Lục Miểu Miểu, em có thể trưởng thành hơn chút được không?" "Chuyện của Tuyết Mạn mà không giải quyết ổn thỏa, thì cuộc sống sau hôn nhân của chúng ta cũng chẳng yên ổn được đâu." Tôi đứng trên sân khấu không nhúc nhích, nhìn bóng lưng anh khuất dần sau cánh cửa.
Sảng Văn
Nữ Cường
5