Đại phu dập đầu như giã tỏi: "Là phu nhân nói, di nương cậy vào ân tình ngày cũ mà nhiều lần tranh sủng, chẳng qua chỉ là giả b/ệnh mà thôi. Bà ấy dặn tiểu nhân không cần để ý tới."
Tạ Trường Chu nhìn chằm chằm vào đống bã th/uốc trên mặt đất.
Chàng nhớ lại những ngày đông giá rét, tôi vì vài chậu than mà đến chính viện c/ầu x/in chàng, chàng chỉ cho rằng tôi mượn cớ để tranh sủng nên đã đuổi tôi ra ngoài.
Chàng nhớ lại mỗi khi tôi ho, chàng luôn cau mày quở trách tôi tiểu gia tử khí, không biết tự giữ gìn.
Hóa ra, đó không phải là giả b/ệnh.
Mà là tôi thực sự sắp ch*t rồi.
Tạ Trường Chu quay đầu, ánh mắt như d/ao phóng về phía quản sự m/a m/a.
"Phu nhân nói bà ấy giả b/ệnh, các người liền thực sự c/ắt th/uốc, c/ắt than của bà ấy? Là ai cho các người cái gan đó!"
Quản sự m/a m/a sợ đến mức liệt người xuống đất, dập đầu lia lịa.
Đúng lúc này, Quý Như Tâm vội vã chạy đến.
Ả nhìn thoáng qua đống bã th/uốc trên đất và bà m/a m/a đang run như cầy sấy, lập tức quyết đoán quát lớn: "Nô tài to gan, ta chỉ bảo ngươi khuyên muội muội bớt gây chuyện, ngươi lại dám xuyên tạc ý ta, ng/ược đ/ãi nửa chủ tử!"
"Người đâu, lôi tên nô tì đ/ộc á/c này ra ngoài, đá/nh bằng gậy cho đến ch*t!"
Quản sự m/a m/a trợn tròn mắt k/inh h/oàng, vừa định mở miệng biện giải đã bị vài mụ sai vặt bịt miệng lôi đi.
Quý Như Tâm xoay người, hốc mắt đỏ hoe nhìn Tạ Trường Chu.
"Phu quân, là tại thiếp trị gia không nghiêm, để những kẻ nô tài á/c đ/ộc này thừa cơ làm càn. Muội muội ch*t thảm như vậy, lòng thiếp cũng đ/au đớn vô cùng."
Ả diễn kịch quá đạt.
Đạt đến mức dù Tạ Trường Chu trong lòng có nghi ngờ, cũng không thể không có bằng chứng mà trách cứ một vị đương gia chủ mẫu luôn lo nghĩ cho gia tộc.
Tạ Trường Chu nhắm mắt, phất tay bảo Quý Như Tâm lui xuống.
Chàng đi đến phòng của Tinh Hồi.
Tinh Hồi ngồi bên cửa sổ, tay đang tỉ mẩn gọt chiếc trâm gỗ nhuốm m/áu bị g/ãy.
Vết bỏng trên người nó vẫn chưa lành, tay quấn những lớp vải trắng dày cộm.
Thấy Tạ Trường Chu bước vào, Tinh Hồi lập tức đứng dậy, hành lễ một cách quy củ.
"Con xin thỉnh an phụ thân đại nhân."
Giọng điệu nó không tìm ra một sơ hở, nhưng lại lạnh lẽo không chút hơi thở của người sống.
Tim Tạ Trường Chu nhói lên một cái.
"Tinh Hồi, chuyện của mẹ con, phụ thân sẽ bù đắp cho con."
Tạ Trường Chu bước tới, định xoa đầu nó.
Tinh Hồi nghiêng đầu, né tránh bàn tay chàng.
"Phụ thân muốn bù đắp thế nào?"
Tinh Hồi nhìn thẳng vào mắt Tạ Trường Chu, giọng điệu châm chọc.
"Là ghi tên con vào danh nghĩa đích mẫu, hay là đổi cho con một bộ bút Hồ tốt hơn?"
Tạ Trường Chu bị đ/âm trúng tim đen, không nói nên lời.
Ngoài cửa truyền đến thông báo, nói thầy dạy ở học đường đặc biệt đến phủ phúng viếng.
Quý Như Tâm dẫn thầy giáo vào sân.
Vị thầy vừa vào đã thở dài ngao ngán.
"Tạ đại nhân hãy nén bi thương, nhưng Lý di nương xuất thân thôn dã, th/ủ đo/ạn phóng hỏa tranh sủng này thật là làm nh/ục giới văn nhân."
"Đứa trẻ Tinh Hồi này, sau này đại nhân cần nghiêm khắc dạy bảo, chớ để nhiễm phải tập khí của mẹ đẻ nó."
Vị thầy này là môn sinh của cha Quý Như Tâm.
Chỉ vài câu ngắn ngủi đã đóng đinh tội danh phóng hỏa lên đầu tôi.
Tạ Trường Chu mặt mày xanh mét, định nổi gi/ận.
Tinh Hồi đột nhiên bước tới, rút con d/ao nhỏ dùng để gọt trâm gỗ trong tay áo ra, không chút do dự đ/âm thẳng vào cánh tay trái của mình.
M/áu tươi lập tức trào ra, nhuộm đỏ tấm thảm.
"Tinh Hồi!"
Tạ Trường Chu kinh hãi thốt lên, lao tới đ/è vết thương của nó lại.
Quý Như Tâm sợ đến tái mặt, vị thầy giáo kia càng lùi lại phía sau, chỉ tay vào Tinh Hồi mà lắp bắp không nói được lời nào.
Tinh Hồi không khóc, ngay cả lông mày cũng không nhíu lấy một cái.
Nó trừng mắt nhìn vị thầy kia, trong giọng nói non nớt lộ ra vẻ tà/n nh/ẫn.
"Thầy nói mẹ con phóng hỏa tranh sủng, nói con nhiễm thói hư của mẹ đẻ. Hôm nay con sẽ đổ hết m/áu này ra để trả lại cho nhà họ Tạ. Từ nay về sau con trong sạch, mẹ con cũng trong sạch!"
"Nếu ông còn dám vu khống mẹ con nửa lời, nhát d/ao tiếp theo, con sẽ đ/âm thẳng vào cổ họng ông!"
Một đứa trẻ mười tuổi, ánh mắt lại như á/c q/uỷ bò ra từ địa ngục.
Nó vẫn luôn là như thế, miệng thì h/ận tôi, oán tôi.
Nhưng sau lưng khi nghe người khác nói x/ấu tôi, lại như một con thú nhỏ bảo vệ thức ăn, đi/ên cuồ/ng lao vào cắn x/é.
Vị thầy chưa từng thấy đứa trẻ nào như vậy, ông ta vô thức liếc nhìn Quý Như Tâm.
Thấy sắc mặt đối phương cũng khó coi không kém, lập tức phất tay áo bỏ đi với khuôn mặt đen sì.
Quý Như Tâm hoàn h/ồn, lập tức lấy khăn tay che mặt khóc lóc.
"Phu quân nhìn xem, đứa trẻ này quả nhiên đã bị nuông chiều hư hỏng, dám dùng d/ao với thầy giáo, chuyện này nếu truyền ra ngoài, thanh danh trăm năm của nhà họ Tạ..."
"Cút!"
Tạ Trường Chu gầm lên một tiếng gi/ận dữ.
Chàng ôm ch/ặt lấy Tinh Hồi, đôi mắt đỏ ngầu gào thét với Quý Như Tâm: "Mang những quy củ và thanh danh chó má của cô cút ra ngoài cho ta!"
Quý Như Tâm bị dáng vẻ này của chàng dọa sợ, cắn môi lui ra ngoài.
Đại phu vội vàng rối rít băng bó cho Tinh Hồi.