Cảm giác dính dấp của miếng băng vệ sinh, vết m/áu vô tình dính trên quần l/ót, cơn đ/au âm ỉ lúc có lúc không ở bụng, rồi cả việc phải phân tâm để tính toán xem khi nào cần chạy vào nhà vệ sinh lần nữa trong giờ học... Cả một ngày dài, Lâm Ly đều chìm đắm trong sự khó chịu nhớp nháp và dai dẳng ấy.
Không biết có phải do tâm lý hay không, mà ngay cả bầu trời lúc tan học cũng trở nên u ám lạ thường. Trên xe buýt, Lâm Ly nhìn những tầng mây xám xịt ngoài cửa sổ, đến lớp học thêm như thường lệ rồi mang theo sự mệt mỏi trở về nhà.
Tin tốt duy nhất là Lâm Trăn không có nhà. Nếu không, Lâm Ly sẽ lập tức lên lầu nh/ốt mình trong phòng.
Mẹ cô đã nấu sẵn trà dưỡng sinh, Lâm Ly uống xong cảm thấy dễ chịu hơn một chút, cô xuống bếp rửa cốc, rồi cởi chiếc áo khoác ngoài định ném vào máy giặt. Tạ Chúc Lan thấy vậy, bàn tay đang tháo tạp dề khựng lại: “Chẳng phải con mới mặc có một ngày sao, lại giặt nữa à?”
Lâm Ly đáp: “Con vô tình làm bẩn rồi.”
Tạ Chúc Lan bước tới lấy chiếc áo trên tay cô: “Chỉ là một chiếc áo thôi mà. Bố con còn một chiếc sơ mi không giặt máy được, mẹ giặt tay luôn cho hai bố con.”
Lâm Ly nắm ch/ặt chiếc áo: “Để con tự giặt.”
Tạ Chúc Lan dùng lực gi/ật chiếc áo lại, cầm trên tay soi xét một cách kỳ lạ, khó hiểu hỏi: “Sao cứ phải tự giặt làm gì?”
Lâm Ly không nói gì.
Tạ Chúc Lan đẩy cô một cái: “Đừng lãng phí thời gian, mau đi vệ sinh rồi về phòng làm việc của con đi, tối ngủ sớm.”
“Đừng lãng phí thời gian.”
Có vẻ như trong ngôi nhà này, chỉ có thời gian của cô là rẻ mạt nhất, có thể đương nhiên bị lấp đầy bởi những công việc vặt vãnh như một người giúp việc. Có lẽ chính vì tính cách này của mẹ mà gia đình này chưa từng xảy ra tranh cãi.
Lâm Trăn trong mắt người ngoài có lẽ là một người đàn ông khá phong độ, nhưng khi về nhà, trước mặt mẹ, ông luôn tỏ ra mất kiên nhẫn, thường xuyên nổi gi/ận chỉ vì một chút chuyện nhỏ không vừa ý. Thậm chí khi biết Lâm Ly bị cảm, ông cũng m/ắng mẹ vài câu, dù ông mới chính là người chẳng biết gì về tình hình của Lâm Ly.
Lâm Ly thường xuyên nghe thấy giọng điệu đ/áng s/ợ đó qua cánh cửa phòng. Nhưng đến ngày hôm sau, mọi thứ lại ấm áp như thường lệ. Đó là điều đá/nh đổi bằng sự nhẫn nhịn và hy sinh của mẹ. Thế nhưng dù vậy, ông vẫn phản bội mẹ.
Sự yên bình của ngôi nhà này giống như đứng trên lớp băng mỏng. Lâm Ly sợ mặt băng vỡ vụn, sợ mình rơi tõm xuống làn nước lạnh sâu không đáy, lại càng sợ hơn khi giẫm lên đó, dưới chân lại phát ra những tiếng kêu nguy hiểm:
Kẽo kẹt... kẽo kẹt...
Mỗi một tiếng động đều khiến cô kinh tâm động phách. Và lúc này, cô cũng chỉ có thể làm như không thấy, không biết là lần thứ bao nhiêu nuốt ngược những lời định nói vào trong, quay lưng lại với người mẹ đang bận rộn để về phòng.
May mà kỳ kinh nguyệt chỉ khó chịu nhất trong hai ngày đầu.
Trong buồng vệ sinh truyền đến tiếng x/é băng dính. Lâm Ly thay băng xong bước ra, cảm giác khó chịu đã vơi đi, cô đi dọc hành lang, cảm thấy như trút được gánh nặng.
Hai tầng lầu này đều là khối mười một, ở hành lang luôn gặp được những gương mặt không quen nhưng trông hơi quen mắt. Lâm Ly vẫn bước đi như thường lệ, lần lượt chạm mắt với hai người đi ngang qua. Trở lại lớp, cũng có người đang nhìn cô. Một ánh mắt đầy vẻ hóng hớt.
Lâm Ly cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng không để tâm lắm, ngồi lại chỗ tiếp tục sửa những lỗi sai trong bài kiểm tra. “Tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ”, đây chính là điều cô giỏi nhất.
Thành tích của Lâm Ly khá ổn, mỗi lần thi xếp hạng cơ bản đều d/ao động trong top 100 của khối. Có lúc vào top 20, có lúc tụt xuống tận hạng 90. Cô không có quyết tâm phải giành hạng nhất, tâm trạng cũng không bị ảnh hưởng bởi thứ hạng lên xuống. Thành tích ổn chỉ là vì từ nhỏ ngoài học ra cô chẳng có việc gì khác để làm. Thời gian và tâm sức bỏ ra nhiều hơn người khác, học hành vững vàng thì thứ hạng tự nhiên cao.
Đôi khi nghe thấy những lý lẽ như “kiến thức thay đổi vận mệnh” hay “cuộc đời nằm trong tay chính mình”, cô chỉ bình thản nghĩ, có lẽ sau này cô sẽ ở lại Lâm Xuân, sống một cuộc đời tẻ nhạt như bao người trưởng thành khác: đi làm rồi tan làm. Cuộc sống đó đối với cô thực ra cũng không đ/áng s/ợ đến thế. Chỉ là chuyển từ một kiểu nhàm chán này sang một kiểu nhàm chán khác mà thôi. Cô chỉ vô cớ tin rằng sự nhàm chán này sẽ xuyên suốt cả cuộc đời mình.
Lâm Ly bình thản trải qua hai ngày trong những ánh mắt kỳ lạ lúc có lúc không. Tuần mới đến trường, Đường Thanh Hàm cũng quay sang nhìn cô bằng ánh mắt sâu xa khó hiểu, khóe môi hiếm khi không nở nụ cười thân thiện như trước. Có chút quá kỳ lạ rồi.
Lâm Ly bắt đầu quan sát xung quanh. Vừa ngước mắt lên, hai nữ sinh ở cuối lớp đang vừa nhìn cô vừa thì thầm liền nhanh chóng thu hồi ánh mắt. Lâm Ly thấy họ đang cười. Dường như không có á/c ý, mà giống như đang bàn tán một chuyện hóng hớt thú vị nào đó. Lúc xuống cầu thang vào giờ ra chơi lớn, Lâm Ly tình cờ đi ngay sau hai nữ sinh đó, họ vẫn mang vẻ cười cợt đầy thú vị trên mặt. Lâm Ly lặng lẽ bám sát theo, dỏng tai lên nghe: