Thế nhưng, dù là vậy, khi ra ngoài, Lâm Ly vẫn có thể cảm thấy một chút hạnh phúc nhẹ nhàng, mong manh từ sự giả vờ của họ.
"Khoai tây chiên có cần m/ua không?" Đi ngang qua khu đồ ăn vặt, Tạ Chúc Lan đưa tay ra hiệu cho Lâm Ly. Lâm Ly liếc nhìn kệ hàng, lấy hai gói vị cà chua từ hàng thứ hai: "Được rồi ạ."
Tạ Chúc Lan nói: "Lấy thêm đi, vài hôm nữa nhà mình có khách."
Lâm Ly đành xoay người lấy đại thêm vài gói nữa trên kệ. Sau khi chọn xong, họ đẩy xe hàng đi qua hai dãy kệ. Đến khu vực b/án đồ uống, Lâm Ly bỗng khựng lại.
"Sao thế con?"
Tạ Chúc Lan nhận ra sự ngập ngừng của Lâm Ly, chặn tay Lâm Trăn lại rồi quay đầu nhìn theo. Ba cô gái đang líu lo thảo luận xem nên m/ua đồ ăn vặt nào, người ở giữa xõa tóc, gương mặt tinh xảo như búp bê, chính là Đường Thanh Hàm.
"Cái này, cái này ngon nè."
"Ôi không được, ăn lẩu uống cái này mới giải cay..."
Đường Thanh Hàm cười c/ắt ngang: "Vậy thì m/ua cả hai loại đi."
Một cô bạn định nói tiếp, vừa quay đầu thì chạm ngay ánh mắt của phía bên này, vội vàng huých cùi chỏ vào Đường Thanh Hàm. Đường Thanh Hàm thắc mắc quay đầu lại, chạm mắt với Lâm Ly đang đứng cạnh bố mẹ, khóe môi hơi cứng lại không dấu vết. Lâm Ly mặc chiếc áo khoác dạ màu cà phê mới m/ua, quàng khăn đỏ, tóc tết lệch sang một bên, dưới ánh đèn trông cô có vẻ rất tươi tắn.
Tạ Chúc Lan nở nụ cười bất ngờ: "Thanh Hàm? Trùng hợp quá nhỉ."
Đường Thanh Hàm khẽ chớp mắt, nở nụ cười lộ răng về phía này: "Chào chú dì ạ."
Lâm Trăn cũng cười vẫy tay: "Chúc mừng năm mới nhé," rồi quay sang dịu dàng nói: "Lâm Ly, sao con không chào bạn đi?"
Lâm Ly không nói gì, cô biết nụ cười của Đường Thanh Hàm không dành cho mình. Cô vừa cảm thấy khó xử lại vừa ngượng ngùng, không hiểu sao cứ đứng ch/ôn chân tại chỗ không nhấc nổi bước chân. Nhìn ba người đang cười nói trong lối đi, cô như thấy được hạnh phúc mà chính tay mình đã đá/nh mất. Không bao giờ nhặt lại được nữa, chỉ có thể đứng xa xa nhìn một cách vô vọng.
Đường Thanh Hàm là người vẫy tay chào tạm biệt trước, rồi cùng hai cô bạn xoay người, đi ngược hướng ra khỏi lối đi. Chỉ còn lại một mình Lâm Ly đứng đó, cùng bố mẹ phía sau tạo thành một khung cảnh gia đình ấm áp tạm thời bị đóng băng. Lâm Ly dừng lại trong hạnh phúc giả tạo, nhìn cô gái yêu cô rời xa mình.
Ngày 27 tháng 6, thứ Năm
Mùa hè lại đến, đi học thêm về, lưng áo mình đã ướt đẫm mồ hôi. Bố mẹ vẫn chưa ly hôn, cuộc sống vẫn như vậy. Chỉ là mình thấy hơi cô đơn.
Ngày 6 tháng 10, Chủ nhật
Hôm nay là ngày áp chót của kỳ nghỉ Quốc khánh, đứa con khác của ông ấy đã chào đời. Là con trai, một cậu bé rất khỏe mạnh. Mình không biết thằng bé trông như thế nào, chắc là x/ấu lắm, trẻ sơ sinh nào mà chẳng x/ấu. Ông ấy trông rất hạnh phúc, thật hy vọng gia đình ba người họ gặp t/ai n/ạn gì đó trên đường từ b/ệnh viện về, như vậy mới gọi là ông trời có mắt. Dù sao mình cũng chẳng cần bố nữa. Có lẽ ông ấy cũng chẳng phải bố mình, bố mình đã ch*t từ lâu rồi.
Ngày 22 tháng 11, trời âm u
Điu Điu đi rồi.
Nó bị b/ệnh tim bẩm sinh, nhưng trong nhà không ai phát hiện ra những bất thường của nó gần đây. Khi mình về đến nhà, nó đã nằm đó, không còn hơi thở nữa. Tại sao cuộc sống còn có thể tệ hơn thế này? Chẳng lẽ vì lời nguyền của mình quá đ/ộc địa nên ông trời mới trừng ph/ạt mình? Mình không nên nguyền rủa họ, mặc kệ gia đình họ hòa thuận vui vẻ, mình chỉ muốn Điu Điu quay về, nhưng Điu Điu vĩnh viễn không quay lại được nữa, dù có khóc thế nào cũng không về được.
Mai phải đi học rồi, mình không biết phải làm sao, mình không muốn đến trường, nhưng ở nhà cũng khiến mình không chịu nổi. Dù mình chẳng nghĩ gì cả, nước mắt vẫn cứ trào ra, dường như chẳng bao giờ cạn, mình thấy mình không thể khóc thêm được nữa. Nhưng thật sự khó chịu quá, khóc thì giải quyết được gì, mình đã không còn kiểm soát được bản thân nữa rồi.
Ngày 31 tháng 11, trời mưa
Đây là ngày sinh nhật đáng gh/ét nhất.
Ngày 17 tháng 1, trời nắng
Đã tròn một năm kể từ khi Đường Thanh Hàm rời đi, Điu Điu cũng đi được gần hai tháng rồi. Kỳ thi thử lần này mình đạt hạng nhất khối, mình hoàn toàn không ngờ có thể đạt được thứ hạng cao như vậy. Nhà trường trao học bổng và bằng khen cho mình, là trên sân trường, trao trước mặt toàn khối. Đây đáng lẽ là một chuyện đáng chúc mừng, nhưng tại sao mình chẳng có chút cảm giác vui vẻ nào nhỉ?
Hình như đúng là chẳng có gì đáng vui. Bằng khen chỉ có thể dán lên tường, làm một món đồ trang trí quê mùa, hoặc nhét thẳng xuống đáy ngăn kéo, biến thành một tờ giấy vụn màu cam. Còn tiền thưởng, cũng chỉ có ba trăm tệ, có lẽ có thể dùng để m/ua gì đó trên mạng, đi ăn gì đó bên ngoài, nhưng mình chẳng muốn làm gì cả. Thú thật, mình không thiếu ba trăm tệ này, có hay không cũng như nhau thôi.