Thế nhưng Lục Tri Diễn lại cưỡng ép xoay người tôi lại, buộc tôi phải nhìn thẳng vào anh.
“Thanh Từ, em giúp anh đi, giúp Nhu Nhu đi có được không?!”
“Nếu bạn thân của em không chịu ký đơn bãi nại, cả đời của Nhu Nhu coi như h/ủy ho/ại rồi!”
Tôi nhìn Lục Tri Diễn với vẻ không thể tin nổi, những giọt nước mắt lớn lăn dài trên má.
“Anh đi/ên rồi sao?”
“Anh muốn tôi c/ầu x/in cho kẻ đã đ/âm bạn thân tôi đến tàn phế ư? Lục Tri Diễn, anh có phải bị đi/ên rồi không!”
Thế nhưng Cố Nhu Nhu lại bật khóc.
Cô ta kéo kéo vạt áo Lục Tri Diễn, giọng nói nghẹn ngào như thể phải chịu nỗi oan ức tày đình.
“Tri Diễn, anh đừng như vậy, em làm sai thì phải chịu trừng ph/ạt.”
“Em không muốn vì em mà phá hỏng tình cảm vợ chồng của hai người.”
Lục Tri Diễn đ/au lòng lau nước mắt cho Cố Nhu Nhu.
“Nhu Nhu, chuyện của em chính là chuyện của anh, anh nhất định sẽ giúp em!”
Tôi nhìn cảnh tượng trước mắt, bỗng thấy nực cười và hoang đường vô cùng.
Bạn thân tôi đã vĩnh viễn mất đi đôi chân, nửa đời còn lại chỉ có thể gắn liền với chiếc xe lăn.
Vậy mà Lục Tri Diễn lúc này chỉ nghĩ đến việc chạy tội cho kẻ thủ á/c.
Tôi cười khẩy một tiếng, nhìn chằm chằm vào Cố Nhu Nhu, gần như muốn n/ổ đom đóm mắt.
Sự c/ăm h/ận và phẫn nộ trào dâng lên tận đỉnh đầu, tôi gào lên trong tuyệt vọng.
“Chúng tôi không thể nào ký đơn bãi nại! Anh nằm mơ đi!”
“Cô đã h/ủy ho/ại cả đời bạn thân tôi, tôi muốn cô phải ngồi tù mọt gông!”
“Đủ rồi!”
Lời tôi bị Lục Tri Diễn quát lên ngắt quãng, “Thanh Từ, cô nhất định phải tà/n nh/ẫn như vậy sao?!”
“Bạn thân cô chỉ là mất đôi chân thôi, nhưng dù sao cô ấy vẫn còn sống mà! Chẳng lẽ cô nhất định phải nhìn Nhu Nhu mất đi nửa đời sau thì cô mới hài lòng sao?”
Lời vừa dứt, cái t/át của tôi đã giáng mạnh vào mặt Lục Tri Diễn.
“Anh còn là con người không? Loại lời nói này mà anh cũng thốt ra được sao?”
Sau đó, tôi biết được từ miệng Lục Tri Diễn về những gì Cố Nhu Nhu đã trải qua mấy năm nay.
Năm đó, Cố Nhu Nhu giả ch*t rồi bỏ đi.
Sau khi kết hôn với người chồng hiện tại, cô ta ngày nào cũng bị bạo hành gia đình.
Cô ta khó khăn lắm mới trốn thoát được, không ngờ lại đ/âm trúng bạn thân tôi đang trên đường đến thăm tôi.
Trước mặt, Lục Tri Diễn đẫm nước mắt.
“Thanh Từ, c/ầu x/in em.”
Lồng ngựk truyền đến cơn đ/au nhói, tôi quay mặt đi không nhìn anh nữa, giọng nói r/un r/ẩy không thành tiếng.
“Lục Tri Diễn, anh quên rồi sao?”
“Năm đó nếu Cố Nhu Nhu không vì tham phú phụ bần thì đã không giả ch*t bỏ đi.”
“Cô ta đã lừa anh suốt bảy năm trời.”
Lục Tri Diễn im lặng hồi lâu.
Một lúc sau, giọng anh mới vang lên, mang theo chút nghẹn ngào.
“Anh biết, nhưng anh đã tha thứ cho cô ấy rồi.”
“Dù sao những năm qua cô ấy cũng chịu nhiều khổ cực, coi như đã trả giá rồi.”
Tôi cười khổ, đưa tay lau nước mắt trên mặt.
Như thể muốn xóa sạch hết thảy những ấm ức và không cam tâm ấy đi.
“Anh có thể nhẹ nhàng tha thứ cho Cố Nhu Nhu.”
“Nhưng tôi thì không thể thay bạn thân mình tha thứ cho cô ta.”
Tôi vốn là trẻ mồ côi từ nhỏ.
Chính bạn thân và bố mẹ cô ấy đã đưa tôi về nuôi nấng nên người.
Nhưng lúc đó tôi đang ở độ tuổi lớn, đối với bố mẹ bạn thân vốn đã thất nghiệp cả hai, thì việc nuôi thêm một miệng ăn đâu chỉ đơn giản là thêm một đôi đũa cái bát.
Để tôi và bạn thân được ăn no.
Cô chú ngày nào cũng dậy từ lúc trời chưa sáng, bận rộn đến tận khi chúng tôi đã ngủ say mới vội vàng trở về.
Sự vất vả và mệt mỏi tích tụ suốt bao năm khiến họ dù mới ngoài bốn mươi đã bạc trắng cả mái đầu.
Thế nhưng dù cuộc sống khó khăn đến mấy, họ cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ rơi tôi, hay đối xử phân biệt.
Chỉ cần bạn thân có gì, tôi nhất định cũng có cái đó.
Nếu không có họ.
Tôi sợ rằng mình đã ch*t trong một mùa đông nào đó từ lâu rồi.
Cho nên.
Tôi không cho phép bất kỳ ai làm tổn thương cô ấy.
Dù người đó là chồng tôi.
Tôi đứng dậy định rời đi, nhưng bị Lục Tri Diễn nắm ch/ặt cổ tay không chịu buông.
Tôi nhìn anh.
Lục Tri Diễn trước mặt vẫn là gương mặt quen thuộc ấy, vẫn là hình bóng tôi đã yêu suốt bao năm.
Nhưng tôi lại cảm thấy ngày càng xa lạ.
Xa lạ đến mức dường như sắp không còn nhận ra anh nữa.
“Anh có biết không, hôm nay là ngày anh nói với tôi nhiều lời nhất trong suốt hai năm qua đấy.”
Lục Tri Diễn bị câu nói của tôi làm cho nghẹn lời, ánh mắt phức tạp.
Cho đến ba ngày sau, bạn thân cuối cùng cũng tỉnh lại.
Ngay cả khi th/uốc tê tan hết, đôi chân đ/au đến mức khiến cô ấy gần như không thở nổi, nhưng cô ấy vẫn không quên an ủi tôi.
“Cậu xem, tớ cứ kêu gào gi/ảm c/ân mãi mà chẳng có kết quả gì.”
“Bây giờ mất đi đôi chân, ngược lại còn nhẹ được mười cân, sao không gọi là trong cái rủi có cái may chứ?”
Nghe bạn thân tự trào phúng bản thân, nước mắt tôi vẫn không kìm được mà rơi xuống.
Lục Tri Diễn lại kéo Cố Nhu Nhu quỳ xuống trước giường b/ệnh của bạn thân.
“Chỉ cần cô chịu ký đơn bãi nại, cô muốn gì tôi cũng có thể cho cô.”
“Nhà cửa, công ty, tiền bạc, tôi đều có thể đưa cho cô!”
Bạn thân tức đến mức thở dốc không ngừng, tôi nghiến răng đẩy cả hai người họ ra khỏi phòng b/ệnh.