“Không ai nói Thẩm Thanh Từ nhất định phải mất tích cùng bạn thân của cô ta cả!”
“Ngộ nhỡ Thanh Từ chỉ đi nơi khác một mình, còn bạn thân cô ta được người nhà đưa đến thành phố khác để trị liệu thì sao?!”
Thế nhưng Lục Tri Diễn cứ như một cái x/ác không h/ồn, vẫn nằm liệt trên sàn, ngây dại nhìn tấm ảnh chụp chung giữa anh và Thẩm Thanh Từ trên tường.
Cố Nhu Nhu thấy anh như vậy, càng thêm tủi thân.
“Lục Tri Diễn! Anh mau giúp em đi có được không?”
“Thời gian không còn kịp nữa rồi!”
Lục Tri Diễn lại nhíu mày, giọng nói lạnh lùng không chút cảm xúc.
“Cô còn muốn tôi giúp cô thế nào nữa?”
“Tôi giúp cô đến mức vợ tôi phải bỏ nhà ra đi rồi, cô còn muốn tôi giúp thế nào nữa?”
Cố Nhu Nhu sững sờ, nhìn anh với vẻ không thể tin nổi.
Cô ta không ngờ rằng, Lục Tri Diễn lại có thể nói với mình những lời như vậy.
Sự phẫn nộ cuối cùng đã lấn át lý trí, Cố Nhu Nhu hét lên với Lục Tri Diễn.
“Anh trút gi/ận lên người tôi làm gì?!”
“Thẩm Thanh Từ bỏ nhà ra đi chẳng lẽ chỉ vì tôi sao? Rõ ràng là những năm qua anh đối xử không tốt với cô ấy! Là anh ép cô ấy đi!”
Lục Tri Diễn nhìn chằm chằm Cố Nhu Nhu, mắt đỏ ngầu như muốn nứt ra.
Sau một hồi lâu, anh như phát đi/ên, vừa khóc vừa cười.
“Phải rồi, là tôi làm chuyện sai trái, là tôi tận tay ép cô ấy đi!”
“Cho nên tôi nhất định phải tìm thấy cô ấy.”
Nói rồi, Lục Tri Diễn vội vàng đứng dậy, lại định ra ngoài tìm Thẩm Thanh Từ.
Nhưng bị Cố Nhu Nhu nắm ch/ặt lấy cánh tay không buông.
“Anh không được đi! Anh đi rồi thì em phải làm sao?”
“Dù bây giờ không lấy được đơn bãi nại, anh cũng luôn có cách để giúp em mà, đúng không?”
“Bây giờ chỉ có anh mới giúp được em thôi!”
Thế nhưng Lục Tri Diễn lại từng ngón từng ngón gỡ tay Cố Nhu Nhu ra.
“Chuyện của cô, tôi không quản nữa.”
“Cái gì?”
Lục Tri Diễn hít sâu một hơi, như đang cố gắng kiềm chế cảm xúc của mình.
“Năm đó khi cô giả ch*t bỏ đi, cô có từng nghĩ đến tôi phải làm sao không?”
“Tôi tưởng cô thực sự đã ch*t, cô có biết tôi cũng suýt chút nữa là đi theo cô luôn không?!”
Trên mặt Cố Nhu Nhu thoáng qua vẻ hoảng hốt, cô ta ấp úng hồi lâu nhưng không nói được một câu trọn vẹn.
Lục Tri Diễn cười khẽ một tiếng.
“Tôi biết.”
“Tôi biết lúc đó cô thấy tôi vô dụng, nên mới vứt bỏ tôi mà đi.”
Lục Tri Diễn quay mặt đi không nhìn Cố Nhu Nhu nữa, ánh mắt dừng lại trên bức ảnh của Thẩm Thanh Từ.
“Bây giờ tôi vẫn vô dụng như vậy, không c/ứu được cô đâu.”
“Cô tự tìm cách đi.”
Lục Tri Diễn quay người rời đi, phía sau là tiếng gào khóc x/é lòng của Cố Nhu Nhu.
Nhưng anh không hề quay đầu lại.
......
Mùa đông ở London lạnh hơn tưởng tượng.
Cho nên mỗi lần tôi đưa bạn thân đi tập luyện ở trung tâm phục hồi chức năng, đều phải nhắc cô ấy mấy lần, cô ấy mới chịu khoác lên mình chiếc áo phao dày cộp.
Bạn thân luôn chê tôi lải nhải.
“Làm gì có lạnh đến thế!”
Tôi không nói gì, chỉ kiên nhẫn đội chiếc mũ len lên cho cô ấy.
Chân giả của bạn thân thích ứng nhanh hơn dự đoán của chuyên gia.
Sau ba tháng, cô ấy đã có thể vịn tường đi được mười mấy bước.
Có lúc thấy cô ấy đ/au đến mức trán đầy mồ hôi, tôi muốn khuyên cô ấy nghỉ một lát, nhưng lại bị cô ấy từ chối.
“Thanh Từ, tớ làm được mà!”
Tôi hiểu sự bướng bỉnh của bạn thân, nên cũng không khuyên nữa.
Cho đến ngày cô ấy có thể rời khỏi tường, hoàn toàn tự mình đi được vài bước trong nhà.
Tôi xúc động đến rơi nước mắt.
Bạn thân mỉm cười giơ tay làm ký hiệu chữ V với tôi.
Ngày tháng trôi qua bình lặng mà vô cùng đủ đầy.
Tôi tìm được một công việc mình yêu thích.
Mỗi ngày đi theo lộ trình công ty, nhà, trung tâm điều dưỡng.
Bạn thân luôn nói tôi làm mình quá bận rộn.
Nhưng tôi chỉ muốn bận thêm chút nữa, dường như chỉ khi bận rộn, sự trống rỗng trong lòng mới được lấp đầy dần.
Bầu trời London tuy lúc nào cũng âm u, hiếm khi thấy ánh mặt trời.
Nhưng tôi cảm thấy tâm trạng mình ngày càng tốt hơn.
Trước đây ở trong nước, việc đầu tiên tôi làm mỗi khi thức dậy là mở điện thoại.
Xem Lục Tri Diễn có trả lời tin nhắn của tôi không.
Nếu anh ấy không thèm đếm xỉa đến tôi, thì cả ngày hôm đó tâm trạng tôi đều xám xịt.
Cả người tôi dường như mất đi bản ngã, trở thành một cái bóng chỉ biết xoay quanh anh ấy.
Lấy niềm vui của anh làm niềm vui, lấy sự gi/ận dữ của anh làm sự gi/ận dữ của mình.
Đã sớm quên mất chính bản thân mình.
Nửa năm sau khi đến London, tôi phát hiện số lần mình nghĩ đến Lục Tri Diễn ngày càng ít đi.
Ban đầu có lẽ ngày nào cũng vô thức nghĩ đến anh.
Nhưng cho đến tận bây giờ.
Lần cuối cùng tôi nghĩ đến anh ấy, dường như đã là chuyện của nửa tháng trước rồi.
Hình bóng của anh trong ký ức tôi ngày càng mờ nhạt, dường như đang dần rút khỏi cuộc đời tôi.
Cho đến khi, tôi gặp lại Lục Tri Diễn.
Tôi vừa đưa bạn thân vào phòng phục hồi chức năng, quay người bước ra thì nhìn thấy Lục Tri Diễn đang đứng trước mặt mình.
Nửa năm không gặp, anh ấy g/ầy đi rất nhiều.