“Nó là con gái tôi, dù có đỗ đạt đến tận trời xanh, thì nó vẫn là dòng giống của nhà họ Thẩm chúng tôi!”
Ông ấy rút điện thoại, đi/ên cuồ/ng gọi cho tôi.
Vẫn là thuê bao không liên lạc được.
“Đi! Đến hậu đài! Tao không tin nó có thể thoát khỏi lòng bàn tay của tao!”
Bố mẹ cùng Thẩm Tri Ý hùng hổ xông đến lối vào hậu đài của đại giảng đường.
Nhưng bị hai nhân viên an ninh cao lớn chặn đứng lại.
“Xin lỗi, hậu đài là khu vực nghỉ ngơi của nhân viên nghiên c/ứu trọng điểm, không có phận sự miễn vào.”
Bố tôi nóng nảy, chỉ tay vào bên trong hét lớn:
“Tôi tìm con gái tôi! Lâm Nghiên! Các người gọi nó ra đây cho tôi!”
Nhân viên an ninh mặt không cảm xúc:
“Xin lỗi, nghiên c/ứu viên Lâm đang họp nội bộ, không gặp bất cứ ai.”
“Nói nhảm! Tôi là bố ruột nó, nó dám không gặp tôi sao?”
Bố tôi định xông vào, bị nhân viên an ninh đẩy lùi lại.
Thấy vậy, mẹ tôi lập tức tung chiêu sở trường: khóc lóc, ăn vạ, đòi sống đòi ch*t.
Bà ngồi bệt xuống đất, đ/ập đùi kêu gào:
“Trời ơi là trời, mọi người mau lại đây mà xem, cái Viện Hàn lâm Khoa học này b/ắt n/ạt người ta! Giam con gái tôi không cho gặp bố mẹ ruột!”
Sinh viên đi ngang qua dừng lại bàn tán xôn xao.
Thẩm Tri Ý cảm thấy x/ấu hổ vô cùng, kéo tay mẹ:
“Mẹ, mẹ đứng lên mau, đây là trong trường học, mẹ làm thế này thì sau này con còn mặt mũi nào nữa.”
Mẹ tôi hất tay nó ra:
“Con thì biết cái gì! Chị con giờ đã thành đạt rồi, chúng ta nhất định phải nhận lại nó, đây là chuyện vẻ vang tổ tông đấy!”
Đúng lúc đó, cửa hậu đài mở ra.
Tôi mặc áo blouse trắng, tay cầm tập tài liệu, bước ra cùng vài vị giáo sư.
Thấy tôi, mắt bố sáng rực lên như vớ được cọc.
“Nhị Nha! Nhị Nha, con lại đây!”
Ông ấy kích động vung tay.
Tôi dừng bước, lạnh lùng nhìn người mẹ đang ngồi dưới đất và người bố đầy vẻ sốt sắng.
Các giáo sư nhíu mày:
“Tiểu Lâm, chuyện này là sao?”
Tôi quay sang nhìn giáo sư, giọng bình tĩnh:
“Giáo sư, em không quen họ.”
Lời vừa dứt, nụ cười trên mặt bố tôi đông cứng lại.
Ông nhìn tôi đầy khó tin:
“Con... con nói cái gì? Tao là bố ruột của con, con dám nói không quen tao?”
Tôi từng bước tiến lại gần họ.
Nhìn xuống họ từ trên cao:
“Ông này, có lẽ ông nhận nhầm người rồi. Tôi tên Lâm Nghiên, trong hộ khẩu của tôi chỉ có tên của chú và cô tôi thôi.”
Tôi dừng lại một chút, giọng nói không chút hơi ấm:
“Bố mẹ tôi đã gửi tôi đi từ năm tôi năm tuổi rồi. Tôi là trẻ mồ côi.”
Mẹ tôi vùng đứng dậy, chỉ tay vào mũi tôi ch/ửi bới:
“Đồ sói mắt trắng! M/áu của chúng tao đang chảy trong người mày, mày dám không nhận chúng tao? Nếu không phải chúng tao sinh mày ra, mày có ngày hôm nay sao?”
Tôi cười.
Nụ cười có chút bi thương:
“Đúng vậy, các người đã sinh ra tôi, rồi khi tôi cần các người nhất, các người lại vứt bỏ tôi như vứt rác.”
“Đến khi tôi lớn lên, làm được việc, các người lại đón tôi về làm người giúp việc miễn phí.”
Tôi chỉ vào Thẩm Tri Ý:
“Nó ăn sườn, tôi ăn rau. Nó mặc Chanel, tôi mặc áo phông cũ. Nó đỗ Kinh Hoa, các người tổ chức tiệc mừng xa hoa. Tôi đỗ Viện Hàn lâm Khoa học, các người thậm chí còn chẳng buồn mở giấy báo, còn đuổi tôi ra ban công ngủ nhà kho.”
Giọng tôi không lớn, nhưng từng câu từng chữ đều lọt vào tai mỗi người đang đứng xem.
Ánh mắt các sinh viên xung quanh nhìn họ lập tức chuyển từ nghi ngờ sang kh/inh bỉ.
Mặt Thẩm Tri Ý đỏ bừng, nước mắt cuối cùng cũng không kìm được mà rơi xuống:
“Chị... chị đừng nói nữa, em biết lỗi rồi, sau này đồ của em chia cho chị một nửa có được không?”
“Muộn rồi.”
Tôi quay người, không nhìn họ thêm lần nào nữa:
“Tôi không cần sự bố thí của các người. Từ nay về sau, đường ai nấy đi.”
“Nếu các người còn đến quấy rầy tôi, tôi sẽ báo cảnh sát.”
Sự tuyệt tình của tôi không khiến cặp bố mẹ này từ bỏ ý định.
Ngược lại, họ đinh ninh tôi là cái cây hái ra tiền, càng đi/ên cuồ/ng muốn vắt kiệt giá trị từ tôi.
Trong nửa tháng tiếp theo.
Ngày nào họ cũng túc trực ngoài cổng viện nghiên c/ứu.
Căng băng rôn với dòng chữ: "Nghiên c/ứu viên Lâm Nghiên của Viện Hàn lâm Khoa học bất hiếu với cha mẹ ruột, thiên lý bất dung".
Người đi đường đều ngoái nhìn.
Lãnh đạo viện nghiên c/ứu gọi tôi lên nói chuyện, tuy bày tỏ sự thông cảm nhưng cũng nhắc nhở khéo rằng việc này sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của viện.
Tôi biết, mình phải giải quyết dứt điểm rắc rối này.
Chiều hôm đó, tôi chủ động bước ra khỏi cổng viện.
Bố mẹ vừa thấy tôi, lập tức lao vào như lũ cá m/ập ngửi thấy mùi m/áu:
“Nhị Nha, cuối cùng con cũng chịu ra gặp chúng ta rồi!”
Bố tôi cười tươi rói, cố gắng nắm lấy tay tôi.