Tôi không bắt máy.

Chỉnh bộ đàm về chế độ im lặng rồi ném vào túi áo.

Sau đó đẩy ván trượt xuất phát.

Đoạn đồng tuyết cuối cùng, độ dốc không quá lớn nhưng mặt tuyết xốp mềm, mỗi lần chuyển hướng đều cần tiêu tốn nhiều sức lực hơn.

Tôi nghe thấy tiếng gió.

Nghe thấy tiếng cạnh ván trượt c/ắt qua mặt tuyết.

Nghe thấy nhịp thở của chính mình.

Suốt năm năm qua, đây là lần đầu tiên trên núi tuyết tôi chỉ nghe thấy mỗi bản thân mình.

Flycam của A Trạch đã theo đến đích.

Tôi thực hiện một cú phanh gấp đẹp mắt ở đoạn cuối, làn tuyết bụi tung lên.

Bảng bình luận trong phòng livestream phát cuồ/ng.

Nhưng tôi chỉ nhìn thấy một dòng bình luận--

【Bùi Duật vừa đăng trạng thái trên tài khoản của anh ta: Có ai thấy Lộc Lộc không, điện thoại cô ấy tắt máy rồi.】

Tôi tháo kính bảo hộ, nói câu hoàn chỉnh duy nhất trong buổi livestream này vào ống kính.

“Những nội dung sau này, đều sẽ được cập nhật trên tài khoản cá nhân của tôi.”

“Hãy theo dõi Thẩm Lộc Ngâm, không cần phải tìm ki/ếm bạn gái Bùi Duật nữa.”

A Trạch ở ngoài ống kính nói nhỏ: “Chị, anh ta gọi điện đến kìa.”

“Tắt đi.”

“Số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”

Cuộc gọi nhỡ thứ mười bảy của Bùi Duật.

Tôi ném điện thoại vào túi áo trượt tuyết, cùng A Trạch thu dọn thiết bị.

Quán cà phê dưới chân núi bật máy sưởi rất ấm, trên mặt kính phủ đầy hơi nước.

A Trạch rút thẻ SD ra, kiểm tra tư liệu trên máy tính xách tay.

“Chị, đoạn trượt ở khu tuyết hoang quay đẹp thật đấy, đoạn xuyên qua rừng cây em sẽ c/ắt thành clip dọc, tối nay có thể đăng luôn.”

“Chưa cần vội.”

Tôi bưng ly ca cao nóng, đầu ngón tay vẫn còn hơi tê.

“Đợi đến ngày mai.”

“Tại sao ạ?”

“Vì tối nay anh ta sẽ đến tìm chị, lúc đó sẽ có tư liệu tốt hơn.”

A Trạch nhìn tôi một cái, không hỏi thêm nữa.

Cậu ấy đã hợp tác với tôi được ba tháng, từ lúc quay thử video đầu tiên đã ký thỏa thuận bảo mật.

Bùi Duật không biết sự tồn tại của người này.

Thậm chí anh ta còn không biết tôi đã đăng ký tài khoản riêng từ nửa năm trước.

Tài khoản đó chỉ đăng mười hai nội dung, tất cả đều là ghi chép về quá trình tự tập luyện của tôi.

Lượng người theo dõi không nhiều, nhưng trong giới thể thao ngoài trời đã có người chú ý đến.

Một thương hiệu thiết bị trượt tuyết tháng trước đã tìm đến tôi, muốn ký hợp đồng hợp tác hàng năm.

Tôi vẫn chưa trả lời hợp đồng.

Vì tôi vẫn luôn đợi ngày hôm nay.

Điện thoại lại rung.

Lần này không phải Bùi Duật, là Lâm Phồn Tâm.

Tin nhắn thoại WeChat, ảnh đại diện của cô ta là một chú sóc đang ôm hạt dẻ.

Tôi do dự một chút rồi bắt máy.

“Ngâm Ngâm, rốt cuộc cậu đang ở đâu vậy?”

Giọng cô ta mang theo chút vội vã nhưng rất kiềm chế.

“Sau khi anh Duật xuống núi thấy đoạn ghi hình livestream của cậu, anh ấy... có chút tức gi/ận.”

“Anh ta tức gi/ận chuyện gì?”

“Anh ấy nói cậu không bàn bạc với anh ấy mà tự ý chạy đến khu tuyết hoang, rất nguy hiểm.”

Tôi mỉm cười.

“Niệm Niệm, tớ có bằng hướng dẫn viên trượt tuyết.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

“Cái gì?”

“Tớ thi năm ngoái, hướng dẫn viên cấp hai.”

“Cậu... cậu chưa từng nói với anh Duật sao?”

“Không có cơ hội để nói.”

Sự im lặng của cô ta còn rõ ràng hơn bất cứ lời nói nào.

Một lát sau, giọng điệu cô ta trở nên rất dịu dàng.

“Ngâm Ngâm, tớ biết có thể cậu đang có chút suy nghĩ, nhưng anh Duật thực sự rất lo lắng cho cậu.”

“Anh ấy bảo tớ hỏi cậu, tối nay có thể cùng ăn một bữa cơm, nói chuyện tử tế không.”

“Anh ấy nói chuyện livestream có thể xóa đi, anh ấy sẽ không so đo đâu.”

Tay tôi cầm cốc siết ch/ặt lại.

Có thể xóa đi.

Anh ta sẽ không so đo.

Như thể tôi đã làm sai chuyện gì đó.

Như thể tôi là người cần được tha thứ.

“Niệm Niệm,” tôi nói, “cậu giúp tớ nhắn lại với anh ấy, không cần ăn cơm nữa.”

“Tối nay tớ có công việc.”

“Công việc gì cơ?”

“Công việc của riêng tớ.”

Khi tắt điện thoại, ly ca cao nóng đã nguội ngắt.

A Trạch ngẩng đầu lên từ sau chiếc máy tính.

“Chị, anh ta chắc sẽ đến tìm chị trực tiếp đấy.”

“Anh ta không biết chị ở đâu.”

“Chẳng phải hai người đặt chung khách sạn sao?”

“Hôm qua chị đã đổi phòng, chuyển sang nhà nghỉ bên cạnh rồi.”

“Thẻ phòng của anh ta không mở được cửa phòng chị đâu.”

A Trạch im lặng một lúc rồi nói: “Chị đã chuẩn bị rất lâu rồi.”

Tôi không phủ nhận.

Sáu tháng.

Nếu tính từ lúc phát hiện ra chuyện đó, là sáu tháng mười một ngày.

Sáu tháng trước, điện thoại của Bùi Duật hiện lên một thông báo.

Hôm đó anh ta đang tắm, điện thoại để trên bàn ăn đang sạc.

Màn hình sáng lên.

Ban đầu tôi không định xem.

Nhưng nửa đầu của tin nhắn đó hiện trực tiếp trên màn hình khóa--

Là một x/ác nhận đơn hàng của một thương hiệu trang sức.

Một chiếc nhẫn.

Nữ, size 14.

Ngón tay tôi là size 16.

Ngón tay của Lâm Phồn Tâm là size 14.

Tôi biết, vì mùa đông năm ngoái ba người chúng tôi cùng đi dạo cửa hàng trang sức, lúc thử nhẫn cô ta đã cười nói như vậy.

Đêm đó Bùi Duật từ trong phòng tắm bước ra, mái tóc vẫn còn nhỏ giọt nước.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đào Hoa Sát

Chương 14
Thế nhân đều bảo, ta vốn là kẻ tàn nhẫn bẩm sinh. Hình phạt khốc liệt, tâm địa độc ác, chẳng màng thân thích! Năm hai mươi chín tuổi, ta đã giữ chức Chính tam phẩm Nội đình Tư lý úy. Ai nấy đều khen ta tuổi trẻ tài cao, tiền đồ xán lạn. Thế nhưng, ta bỗng mắc phải căn bệnh lạ. Tóc rụng từng mảng, thị lực dần mờ đục, bụng đau đớn khôn cùng. Thê tử cứ dăm ba bữa lại đến miếu cầu phúc cho ta, rơi lệ khuyên nhủ: 'Kỳ Phong, hãy từ quan đi. Trên tay chàng vấy máu quá nhiều, xem kìa, đã bị quỷ ám rồi.' Mệnh ta cứng cỏi. Chỉ tin chính mình, chưa từng tin quỷ thần. Để an lòng thê tử, ta đã tìm đến vài danh y, nhưng lũ người vô dụng ấy đều chẳng nhìn ra bệnh trạng. Đúng lúc đó, ta vừa tan triều. Lão Cát, người bạn vong niên của ta, mãn tang trở về kinh thành. Lão Cát là một ngỗ tác giỏi, ngoài việc khám nghiệm tử thi, còn tinh thông thuật độc dược, mấy năm nay đã giúp ta không ít việc. Lão sai người đến mời ta về nhà uống rượu, bảo rằng có mang theo chút đặc sản quê nhà. Vừa bước vào cửa, lão Cát đã tươi cười đón tiếp. Thấy ta, lão sững sờ, vội vã bước tới, giơ đèn lồng nhìn ta kỹ lưỡng. Ta thấy ánh nến chói mắt, đẩy đèn lồng ra xa, cười bảo: 'Sao thế, mới ba năm không gặp, ta đã biến thành kẻ khiến lão không nhận ra rồi sao?' Lão Cát sắc mặt nghiêm trọng, nắm chặt cổ tay ta, đặt ngón tay lên mạch môn. Lão nhìn chằm chằm vào ta: 'Kỳ đại nhân, ngài trúng độc rồi.'
8
2 Ngáy ngủ Chương 12
3 Yêu Nhầm Chương 14
4 Mèo của anh Chương 15
5 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
6 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm