“Anh ấy bảo muốn tớ giúp khuyên cậu.”
“Nhưng tớ đến đây không chỉ để giúp anh ấy.”
“Tớ thực sự rất trân trọng mối qu/an h/ệ của ba người chúng ta.”
Mối qu/an h/ệ của ba người.
Đã từng có lúc tôi cũng cảm thấy mối qu/an h/ệ của ba người chúng tôi rất tốt.
Tốt đến mức tôi sẵn lòng nhượng bộ tất cả mọi thứ.
“Niệm Niệm,” tôi nói, “trước khi đến đây, cậu đã xem bản đầy đủ buổi livestream hôm qua của tớ chưa?”
“Xem một phần rồi...”
“Cậu thấy tớ trượt thế nào?”
Cô ta sững người.
“Rất giỏi, tớ không hề biết cậu lại giỏi đến thế.”
“Đúng, cậu không biết.”
Tôi đặt tách trà xuống.
“Bùi Duật cũng không biết.”
“Bởi vì chưa từng có ai hỏi tớ rằng, tớ đã học đến trình độ nào rồi.”
Trong quán cà phê chỉ còn lại tiếng vo ve của máy sưởi.
Đôi môi Lâm Phồn Tâm khẽ động đậy, cuối cùng vẫn không thốt ra được lời nào.
Tôi đứng dậy, khoác áo ngoài vào.
“Cậu thay tớ chuyển cho Bùi Duật một câu.”
“Câu gì?”
“Hôm nay anh ấy đăng một dòng trạng thái trên tài khoản của mình, nói rằng “Lộc Lộc gần đây áp lực nhiều, mọi người hãy cho cô ấy chút không gian”.”
“Bảo anh ấy xóa đi.”
“Tôi không cần anh ấy giải thích hộ.”
……
“Tài khoản cá nhân của Thẩm Lộc Ngâm, tăng 110 nghìn người theo dõi trong 24 giờ.”
Khi A Trạch đưa điện thoại cho tôi, tôi đang ngồi bên bậu cửa sổ tầng hai của nhà nghỉ để dựng clip.
Trên màn hình là ảnh chụp màn hình dữ liệu hậu trường, đường cong tăng trưởng gần như thẳng đứng.
“Đoạn clip dọc về khu tuyết hoang hôm qua, lượt thích đã gần bốn trăm nghìn rồi.”
“Bình luận được ghim ở đầu là-- “Hóa ra bên cạnh Bùi Duật luôn ẩn giấu một đại thần, mà chính anh ta cũng không biết.””
Tôi không nhận điện thoại, tiếp tục chỉnh màu.
“Chị, chị xem cái này đi.”
Cậu ấy lướt sang một trang khác.
Là tài khoản của Bùi Duật.
Nửa tiếng trước anh ta đã đăng một video mới, tiêu đề là--
【Chúng tôi không chia tay. Lộc Lộc chỉ là muốn thử sức với những thứ của riêng mình, tôi rất ủng hộ cô ấy.】
Trong video, anh ta ngồi trong phòng khách sạn, mặc chiếc áo hoodie màu xám, tóc tai không chải chuốt, trông như thể chưa được ngủ ngon.
Bùi Duật trước ống kính rất chân thành.
Anh ta luôn giỏi việc này.
“Lộc Lộc là một người rất tài năng, chỉ là trước đây cô ấy khá khiêm tốn.”
“Tôi luôn biết cô ấy đang tiến bộ, chỉ là chưa công khai nói ra thôi.”
“Mối qu/an h/ệ của chúng tôi rất tốt, hy vọng mọi người đừng suy diễn quá đà.”
Bảng bình luận và đá/nh giá chạy liên tục--
【Bùi Duật dịu dàng quá đi】
【Người đàn ông này có tầm nhìn thật sự】
【Lộc Lộc có người bạn trai như vậy thật hạnh phúc quá đi】
Tôi nhìn dáng vẻ mỉm cười của anh ta trong video.
“Tôi luôn biết cô ấy đang tiến bộ.”
Anh ta không hề biết.
Anh ta thậm chí còn không biết tôi đăng ký lớp học khi nào, thi lấy bằng khi nào, theo huấn luyện viên nào, luyện cua ở khu trượt tuyết nào, hoàn toàn không biết gì cả.
Vậy mà lúc này anh ta ngồi trước ống kính, dùng cái giọng điệu dịu dàng, chắc nịch đó nói rằng “tôi luôn biết”.
Hai triệu người hâm m/ộ đã tin.
A Trạch lo lắng nhìn biểu cảm của tôi.
“Chị, có cần phản hồi lại không?”
“Không phản hồi.”
“Nhưng anh ta nói như vậy, dư luận đã đổi chiều rồi, bên bình luận của chị bắt đầu có người nói chị đang làm màu--”
“Cứ để họ nói.”
Tôi xuất file clip đã dựng xong, kiểm tra lại một lần.
“Ngày mai đăng clip thứ hai.”
“Nội dung gì ạ?”
“Làm một bộ sưu tập ghi chép quá trình tập luyện của tôi trong hai năm qua.”
“Ngày tháng, địa điểm, thời lượng của mỗi buổi tập, đều ghi chú hết ra.”
A Trạch khựng lại.
“Chị ghi chép lại những thứ này sao?”
“Ghi lại hết. Mỗi buổi tập đều có video.”
Cậu ấy nhìn tôi, chậm rãi gật đầu.
“Em hiểu rồi.”
Điều cậu ấy hiểu là-- tôi không cần phải cãi nhau với Bùi Duật, không cần phải giải thích trong phần bình luận của anh ta.
Tôi chỉ cần bày ra những thứ chân thực nhất.
Dòng thời gian sẽ thay tôi lên tiếng.
Trong những video đó không có bóng dáng của Bùi Duật, không có giọng nói của Lâm Phồn Tâm, không có logo của kênh cặp đôi.
Chỉ có một mình tôi, một tấm ván, và hết ngọn núi tuyết này đến ngọn núi tuyết khác.
Chín giờ tối hôm đó, tôi đang sửa phần nội dung chữ cho bộ sưu tập thì có người gõ cửa.
Không phải cách gõ cửa của Bùi Duật.
Anh ta quen dùng khớp ngón tay, gõ liên tiếp ba cái.
Người này gõ rất nhẹ, như đang thăm dò.
Tôi mở cửa.
Đứng trước cửa là một cô gái tôi chưa từng gặp.
Ngoài hai mươi tuổi, dáng người không cao, mặc một chiếc áo khoác gió rõ ràng là quá khổ, tay nắm ch/ặt điện thoại, màn hình vẫn còn sáng.
Trên màn hình là buổi livestream phát lại của tôi.
“Chào chị,” giọng cô ấy hơi run, “chị là Thẩm Lộc Ngâm đúng không?”
“Em đã xem livestream hôm qua của chị, xem đi xem lại ba lần từ đầu đến cuối.”
“Em tên là Vệ Hạnh, em... em muốn hỏi chị một câu.”
Tôi nhìn khuôn mặt đỏ ửng vì lạnh của cô ấy.
“Vào đây nói đi.”