“ có gì mà phải giải thích, em đều thấy cả rồi còn gì.”

Cô ta ngước mắt nhìn tôi, trong ánh mắt không có sự hoảng lo/ạn, không có vẻ hối lỗi, thậm chí cũng không hề có chút khiêu khích nào.

Đó là một sự điềm tĩnh chắc nịch, như thể cô ta đã sớm lường trước ngày này sớm muộn gì cũng sẽ đến.

“Thanh Duẫn, em nên đi hỏi Ân Xán, không phải hỏi chị.”

“Tôi đang hỏi chị.”

“Vậy những gì chị có thể nói là, hôm đó cậu ấy đi cùng chị, người ký tên cũng là cậu ấy. Còn tại sao lại là cậu ấy, vì chị không còn ai khác ở thành phố này cả.”

Cô ta ngập ngừng một chút.

“Em tin hay không tin, sự thật chính là như vậy.”

“Đứa trẻ đó là của ai?”

Cô ta cười.

Không phải cười khổ, không phải cười nhạt, mà là một nụ cười chân thành, pha chút bất lực.

“Thanh Duẫn, em nghĩ sao?”

Tôi không trả lời.

Cô ta bưng ly Americano lên nhấp một ngụm, khi đặt xuống, trên vành ly để lại một vết son nhạt.

“Có những chuyện chị không thể nói thay cậu ấy. Nhưng chị có thể cho em biết một chuyện mà em không hề hay biết.”

“Chuyện gì?”

“Tờ giấy cam kết đó, Ân Xán tưởng rằng chị đã x/é bỏ rồi.”

“Cậu ấy không biết chị đã giữ lại.”

Khi rời khỏi quán cà phê, trời đã âm u.

Câu nói cuối cùng của Ôn Như cứ luẩn quẩn trong đầu tôi.

Cô ta nói tờ giấy đó, Tấn Ân Xán tưởng rằng nó không còn tồn tại nữa.

Nhưng nó lại nằm ngay trong ngăn kéo tủ đầu giường của anh.

Là Ôn Như đã đặt vào.

Đặt ở ngăn thứ hai, đ/è dưới cuốn tạp chí cũ.

Một vị trí mà ngay cả Tấn Ân Xán cũng không biết.

Tại sao cô ta lại giữ lại? Và tại sao lại đặt ở đó?

Là quên lấy đi, hay là đang đợi tôi đến lục lọi?

Điện thoại rung lên, Tấn Ân Xán gửi tin nhắn: “Phòng thí nghiệm không dứt ra được, trưa nay có lẽ về muộn một chút, em ăn trước đi.”

Tôi trả lời một chữ “Được”.

Sau đó mở khung chat với Ôn Như, nhìn chằm chằm vào dòng đối thoại cuối cùng rất lâu.

Cô ta không phủ nhận đứa trẻ là của Tấn Ân Xán.

Cô ta không phủ nhận bất cứ điều gì.

Cô ta chỉ đẩy tất cả vấn đề ngược lại cho anh ấy.

Buổi trưa tôi không đợi anh về, một mình đến quán mì ở cổng trường.

Ăn được một nửa, điện thoại lại sáng lên.

Là một bài đăng trên trang cá nhân.

Ôn Như đăng, mười phút trước.

Ảnh là một bát mì bò, kèm dòng trạng thái: “Bữa trưa một mình, tự thưởng cho bản thân một quả trứng.”

Định vị hiển thị nơi đó cách phòng thí nghiệm của Tấn Ân Xán chưa đầy hai trăm mét.

Bình luận thứ ba, Tấn Ân Xán đã nhấn like.

Anh ấy ở phòng thí nghiệm không dứt ra được, nhưng lại có thời gian lướt mạng xã hội.

Có thời gian để nhấn like cho cô ta.

Tôi đặt đũa xuống, đẩy bát mì sang một bên.

Không ăn nổi nữa.

Hai giờ chiều, Tấn Ân Xán về.

Lúc vào cửa, tay xách một túi trái cây, cười nói: “M/ua cherry cho em này, rửa rồi ăn luôn đi.”

“Cảm ơn anh.”

“Sáng nay làm gì?”

“Đi dạo quanh cổng trường.”

“Một mình sao?”

“Ừ.”

Anh không hỏi thêm.

Khi bắt đầu rửa cherry, tôi hỏi một câu.

“Tấn Ân Xán, tháng trước sức khỏe Ôn Như thế nào?”

Tiếng vòi nước chảy ào ào.

Anh không trả lời ngay.

Qua vài giây, giọng anh truyền đến từ phía bếp: “Cô ấy tháng trước á? Không có chuyện gì cả.”

“Em nghe chị ấy nói cơ thể không khỏe lắm, có đi b/ệnh viện một chuyến.”

“Vậy sao? Cô ấy không nói với anh.”

Anh bưng đĩa cherry đã rửa sạch đi ra, biểu cảm tự nhiên vô cùng.

“Chắc là cảm cúm gì đó thôi, thể chất cô ấy không tốt lắm.”

“Anh không đi cùng chị ấy sao?”

“Không, lúc đó anh đang bận dự án.”

Anh nói mà không hề chớp mắt.

Tôi cầm một quả cherry cho vào miệng.

Ngọt.

“Vậy ngày mười bảy tháng Ba anh bận dự án gì?”

Vị ngọt của cherry vẫn còn trên đầu lưỡi, sắc mặt anh thay đổi.

Không phải sự biến sắc có thể nhìn thấy bằng mắt thường, mà là một sự cứng đờ sâu thẳm, lan tỏa từ tận lớp cơ bên dưới.

Khóe miệng vẫn duy trì độ cong của nụ cười, nhưng nhiệt độ trong mắt đã tan biến hoàn toàn.

“Mười bảy tháng Ba? Anh không nhớ nữa, lâu quá rồi.”

“Không lâu, mới hơn một tháng thôi. Anh bảo với em là dự án đóng cửa, điện thoại phải nộp tập trung, hai tuần không nghe điện thoại của em.”

“Đúng, chính là khoảng thời gian đó, áp lực dự án rất lớn.”

“Lớn đến mức anh phải đến b/ệnh viện chụp một tấm ảnh hành lang?”

Im lặng.

Cả phòng khách yên tĩnh đến mức nghe thấy tiếng ù ù của máy nén tủ lạnh.

Anh đặt đĩa cherry lên bàn trà, ngồi đối diện tôi, hai tay đan vào nhau chống lên đầu gối.

“Em lục điện thoại của anh.”

Không phải câu hỏi.

“Ừ.”

“Lâm Thanh Duẫn, em...”

Anh hít sâu một hơi, nuốt những lời định nói vào trong.

“Rốt cuộc em muốn hỏi gì, cứ hỏi thẳng đi.”

“Được, vậy em hỏi thẳng. Ngày mười bảy tháng Ba, có phải anh đã đi cùng Ôn Như làm phẫu thuật ph/á th/ai không?”

Anh nhìn tôi.

Nhìn rất lâu.

Lâu đến mức tôi tưởng rằng anh sẽ thừa nhận.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đào Hoa Sát

Chương 14
Thế nhân đều bảo, ta vốn là kẻ tàn nhẫn bẩm sinh. Hình phạt khốc liệt, tâm địa độc ác, chẳng màng thân thích! Năm hai mươi chín tuổi, ta đã giữ chức Chính tam phẩm Nội đình Tư lý úy. Ai nấy đều khen ta tuổi trẻ tài cao, tiền đồ xán lạn. Thế nhưng, ta bỗng mắc phải căn bệnh lạ. Tóc rụng từng mảng, thị lực dần mờ đục, bụng đau đớn khôn cùng. Thê tử cứ dăm ba bữa lại đến miếu cầu phúc cho ta, rơi lệ khuyên nhủ: 'Kỳ Phong, hãy từ quan đi. Trên tay chàng vấy máu quá nhiều, xem kìa, đã bị quỷ ám rồi.' Mệnh ta cứng cỏi. Chỉ tin chính mình, chưa từng tin quỷ thần. Để an lòng thê tử, ta đã tìm đến vài danh y, nhưng lũ người vô dụng ấy đều chẳng nhìn ra bệnh trạng. Đúng lúc đó, ta vừa tan triều. Lão Cát, người bạn vong niên của ta, mãn tang trở về kinh thành. Lão Cát là một ngỗ tác giỏi, ngoài việc khám nghiệm tử thi, còn tinh thông thuật độc dược, mấy năm nay đã giúp ta không ít việc. Lão sai người đến mời ta về nhà uống rượu, bảo rằng có mang theo chút đặc sản quê nhà. Vừa bước vào cửa, lão Cát đã tươi cười đón tiếp. Thấy ta, lão sững sờ, vội vã bước tới, giơ đèn lồng nhìn ta kỹ lưỡng. Ta thấy ánh nến chói mắt, đẩy đèn lồng ra xa, cười bảo: 'Sao thế, mới ba năm không gặp, ta đã biến thành kẻ khiến lão không nhận ra rồi sao?' Lão Cát sắc mặt nghiêm trọng, nắm chặt cổ tay ta, đặt ngón tay lên mạch môn. Lão nhìn chằm chằm vào ta: 'Kỳ đại nhân, ngài trúng độc rồi.'
8
2 Ngáy ngủ Chương 12
3 Yêu Nhầm Chương 14
4 Mèo của anh Chương 15
5 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
6 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
12 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm