Thế nhưng vì thế mà ta bị tổn hại nguyên khí, tu vi thụt lùi, phải mất tròn hai năm tu dưỡng mới hồi phục như cũ.
Ta lại nhìn sang nhị sư huynh.
Nhị sư huynh vốn tính tình phóng túng, thường xuyên ra ngoài đá/nh nhau đến mức đầy mình thương tích.
Không phải ta giúp huynh ấy bồi thường tổn thất thì cũng là tự tay luyện chế đan dược trị thương thượng hạng cho huynh ấy.
Lần nghiêm trọng nhất, nhị sư huynh bị người ta đả thương thần h/ồn.
Tu sĩ kỵ nhất là thần h/ồn không ổn định, chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ tẩu hỏa nhập m/a.
Chính ta đã dùng tinh huyết của bản thân làm dẫn, thúc động Thái Hư Đỉnh, không ăn không ngủ suốt bảy ngày mới luyện ra được một viên Dưỡng H/ồn Đan, giúp nhị sư huynh giành gi/ật lại mạng sống từ tay tử thần.
Sau chuyện đó, nhị sư huynh – người đàn ông miệng lưỡi cứng rắn nhất – đã ôm lấy ta, khóc đến đầm đìa nước mắt, nói rằng cả đời này sẽ không bao giờ quên ơn c/ứu mạng của ta.
Thế nhưng giờ đây, họ đều đứng về phía Lâm Nhược Sương, khuyên ta “nhận tội”, đóng đinh ta vào cột nh/ục nh/ã.
Ta bật cười thành tiếng, khi cất lời lần nữa, giọng nói đã vô cùng bình tĩnh:
“Sư tôn, người cảm thấy chuyện này là sự thật sao?”
Sư tôn tránh ánh mắt của ta:
“Hứa Vu, bằng chứng đều ở đây cả rồi, con có cứng miệng cũng vô ích. Dẫu con là đệ tử chân truyền của ta, nhưng quy củ vẫn là quy củ, ta không thể vì con mà thiên vị.”
Sư tôn ngập ngừng, dường như có chút không đành lòng:
“Vậy đi, chỉ cần từ nay về sau con làm việc theo quy củ, không đ/ộc chiếm Thái Hư Đỉnh nữa, rồi nộp lại số đan dược đã tư chiếm trước đó cho tông môn, ta có thể xử lý nhẹ tay.”
Sư tôn chắp tay sau lưng, gật đầu với ta, ra vẻ “ta đây khoan hồng độ lượng, con nên biết ơn mới phải”.
Lời vừa dứt, Lâm Nhược Sương trừng mắt nhìn ta, dậm chân bất mãn:
“Sư tôn thật quá thiên vị tam sư tỷ, chuyện như vậy mà cũng có thể nhẹ nhàng bỏ qua.”
Các đệ tử xung quanh cũng nhìn ta với vẻ phẫn nộ.
Nhưng họ rốt cuộc không gan dạ như Lâm Nhược Sương, nên không dám nói gì thêm.
Đại sư huynh dịu giọng khuyên nhủ:
“A Vu, đừng bướng bỉnh nữa, đây đã là kết cục tốt nhất cho muội rồi.”
Nhị sư huynh cười lạnh một tiếng, đôi mắt dài hẹp liếc nhìn ta:
“Ta thấy người ta căn bản không biết điều. Sớm biết thế này thì đã chẳng đến mức phải làm ầm ĩ thành ra nông nỗi này.”
Ta tỉ mỉ nhìn những gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ xung quanh, trong lòng chỉ thấy hoang đường và nực cười.
Hai mươi năm qua, ta dốc hết tâm huyết, vô điều kiện cho mượn đan lô, c/ứu đồng môn trong cơn hoạn nạn, kính yêu thầy cô...
Ta tự nhận mình không hổ thẹn với bất kỳ ai.
Thế nhưng những gì ta nhận lại, lại là những tội danh vu khống.
Biết bao nhiêu người rõ ràng biết sự thật.
Nhưng trong suốt hai mươi năm mượn dùng, họ đã mặc định Thái Hư Đỉnh thuộc sở hữu của tông môn.
Ta nhìn Lâm Nhược Sương, trong đáy mắt muội ta là tham vọng không thể che giấu.
Ta cười, tiếng cười mang theo sự lạnh lẽo thấu xươ/ng:
“Được thôi.”
Thanh Diễn Tiên Tôn kinh ngạc nhìn ta.
Dưới ánh mắt bàng hoàng xen lẫn vui mừng của mọi người, ta quay người rời đi.
Khi đi ngang qua Lâm Nhược Sương, muội ta đắc ý hất cằm:
“Tam sư tỷ, sớm như vậy chẳng phải tốt rồi sao, việc gì phải đợi đến lúc muội tố cáo tỷ?”
Ta hơi nghiêng đầu, ánh mắt giễu cợt dừng trên người muội ta.
Ta biết tại sao muội ta nhất định phải làm ầm ĩ chuyện này.
Chẳng qua là vì muội ta muốn chiếm đoạt Thái Hư Đỉnh làm của riêng.
Chỉ khi cư/ớp được từ tay ta trước, muội ta mới có cơ hội.
Ta nhếch môi cười:
“Vậy thì chúc tiểu sư muội, được như ý nguyện.”
Hy vọng rằng, muội ta sẽ không phải hối h/ận.
Sau ngày hôm đó, cái danh “ỷ vào thân phận mà chiếm đoạt tài nguyên tông môn” của ta đã truyền khắp các đại tông môn tu tiên.
Bất kể ta đi đến đâu, đều có người chỉ trỏ bàn tán.
“Không ngờ Hứa Vu sư tỷ lại là người như vậy.”
“Đúng thế, bình thường cứ giả vờ cao ngạo thanh cao, thực chất chỉ là kẻ hèn hạ thích chiếm lợi của tông môn, chậc chậc chậc.”
“Cổ bảo của tông môn mà cũng bị tỷ ta coi như bảo vật của riêng mình, mặt dày thật đấy.”
“Phải rồi, hèn gì thuật luyện đan của tỷ ta giỏi như vậy, hóa ra là nhờ sự giúp đỡ của Thái Hư Đỉnh.”
Ta siết ch/ặt thanh ki/ếm trong tay.
Giây tiếp theo, đám người này đều bị đá/nh bay ra ngoài.
Thế nhưng họ vẫn không phục.
“Hứa Vu sư tỷ, dù chúng tôi không đá/nh lại tỷ, nhưng chúng tôi vẫn không phục.”
“Tỷ quả nhiên đúng như lời Nhược Sương sư tỷ nói, là kẻ khẩu phật tâm xà, ỷ mạnh hiếp yếu.”
Ta có thể đá/nh họ, nhưng không thể bịt miệng họ.
Dưới ánh hoàng hôn, ta chậm rãi bước đi xa dần, trái tim lạnh đi từng tấc một.
Cái tông môn rộng lớn này, dường như chẳng còn gì đáng để ta lưu luyến nữa.
Trở về ngọn núi của mình, vừa bước lên đã thấy tiểu sư muội, cùng với đại sư huynh và nhị sư huynh đang đứng đó.
Tiểu sư muội mỉm cười nhìn ta, tay còn cầm một cuốn sổ n/ợ:
“Tam sư tỷ, muội đã tính toán rõ ràng cả rồi, những năm này tỷ không tuân thủ quy định nộp lại đan dược, trong đó có hai trăm hai mươi lăm viên Thiên phẩm Bổ Linh Đan, năm trăm bốn mươi mốt viên Tẩy Tủy Đan, một ngàn viên đan dược trị thương...
Tỷ cần phải nộp bù tất cả.”
Ta tức đến bật cười.
Thái Hư Đỉnh là của ta, ta dùng đan lô của chính mình luyện đan thì làm gì có lý lẽ nào phải nộp cho tông môn chứ?