Quản lý biến sắc, vội vàng khúm núm xin lỗi, sau đó quay sang trừng mắt nhìn người phục vụ.
“Lâm Vũ! Cậu làm cái quái gì thế? Đồ vô dụng à? Còn không mau xin lỗi thiếu gia nhà họ Tống!”
Chàng trai trẻ tên Lâm Vũ mặt c/ắt không còn giọt m/áu, r/un r/ẩy giải thích:
“Quản lý, tôi đã xin lỗi rồi, tôi thật sự không cố ý, là thiếu gia Tống đột nhiên đụng vào khay của tôi, nên mới...”
Lời còn chưa dứt, Tống Kiêu đã giáng một cái t/át vào mặt anh ta.
“Theo lời mày nói, thế là lỗi tại tao à?”
Lâm Vũ ôm mặt, đôi mắt đỏ ngầu.
Bố tôi sa sầm mặt mày nhìn quản lý, giọng điệu đầy đe dọa:
“Một tên phục vụ nhỏ nhoi mà dám cãi lại? Quản lý Vương, đây là thái độ phục vụ của khách sạn các người sao? Xem ra, sau này mọi bữa tiệc thương vụ của Tập đoàn Tống thị chúng tôi, e là phải đổi sang khách sạn khác rồi.”
Quản lý Vương lập tức tái mét mặt mày, quay sang quát tháo người phục vụ:
“Lâm Vũ, còn không mau xin lỗi thiếu gia Tống!”
Dưới bao ánh mắt đổ dồn, Lâm Vũ r/un r/ẩy cúi gập người.
“Thiếu gia Tống, tôi xin lỗi.”
Tống Kiêu nhìn chằm chằm vào gương mặt điển trai tự nhiên của Lâm Vũ, trong mắt thoáng lóe lên tia đố kỵ.
“Nếu xin lỗi mà có ích thì cần cảnh sát làm gì? Một câu xin lỗi nhẹ bẫng là xong chuyện à?”
Lâm Vũ cắn môi, giọng r/un r/ẩy:
“Vậy thiếu gia Tống muốn thế nào?”
Khóe miệng Tống Kiêu nhếch lên một nụ cười đ/ộc á/c, lạnh lùng nói:
“Quỳ xuống, li/ếm sạch giày cho tao!”
Lâm Vũ đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt đầy vẻ nh/ục nh/ã.
“Xin lỗi, thiếu gia Tống, tôi không làm được, xin anh hãy đổi yêu cầu khác.”
Sát khí trong đáy mắt Tống Kiêu bùng lên, cậu ta giơ tay cầm ly rư/ợu vang trên bàn, hất thẳng vào mặt Lâm Vũ.
Chất lỏng đỏ thẫm chảy dọc theo mái tóc Lâm Vũ, thấm ướt cả vạt áo anh.
Tống Kiêu nhìn xuống anh từ trên cao, khóe miệng treo nụ cười mỉa mai:
“Giả bộ thanh cao cái gì? Một tên phục vụ bưng bê rá/ch nát như mày mà cũng đòi ra điều kiện với tao sao? Loại hạ đẳng như mày, ngay cả xách giày cho tao cũng không xứng!”
Lâm Vũ đứng tại chỗ, cả người chật vật, hai tay siết ch/ặt vạt áo.
Quản lý sa sầm mặt mày cảnh cáo anh:
“Lâm Vũ! Cậu mà không làm theo yêu cầu của thiếu gia Tống, thì cút ngay khỏi khách sạn cho tôi! Đừng hòng lấy một đồng lương tháng này!”
Ông ta ngập ngừng một chút, hạ thấp giọng bổ sung:
“Nghe nói bà nội cậu vẫn đang đợi tiền chữa b/ệnh đấy, cậu chắc chắn muốn vì chút tôn nghiêm này mà đá/nh cược tính mạng của bà mình sao?”
Lâm Vũ run lên bần bật, sắc m/áu trên mặt lập tức biến mất.
Anh nghiến răng, từ từ buông vạt áo đang nắm ch/ặt, đầu gối từ từ khuỵu xuống.
Tống Kiêu đắc ý cười lớn, nhấc chân đặt mũi giày lên cằm Lâm Vũ.
“Nhanh lên, li/ếm sạch cho thiếu gia đây.”
Bề mặt giày bẩn thỉu dán sát vào má Lâm Vũ, anh nh/ục nh/ã nhắm mắt lại.
Tôi vẫn không thể nhìn nổi nữa.
Tôi đứng phắt dậy, chắn trước mặt Lâm Vũ.
“Đủ rồi, anh ấy đã xin lỗi rồi, tha người được thì hãy tha.”
Tống Kiêu nhướng mày trừng tôi:
“Sao? Anh trai đây là nổi lòng từ bi, muốn ra mặt thay hắn ta à?”
Tôi phớt lờ sự khiêu khích của cậu ta, cởi áo khoác ngoài choàng lên người Lâm Vũ.
Lâm Vũ r/un r/ẩy, ngước mắt nhìn tôi, thì thầm một tiếng:
“Cảm ơn.”
Trong nhà hàng, mọi người liên tục đổ dồn những ánh mắt khác lạ về phía chúng tôi.
Tống Kiêu dậm chân, lập tức quay sang phía bố mẹ, khóc lóc tủi thân:
“Bố mẹ ơi! Bố mẹ xem này, anh trai lại giúp người ngoài b/ắt n/ạt con!”
Mẹ tôi mặt mày xanh mét, giơ tay véo mạnh vào hông tôi một cái.
“Quay lưng lại với người nhà đúng không? Mẹ thấy con đúng là đồ sói mắt trắng nuôi không lớn! A Kiêu là em ruột của con đấy, vậy mà con lại đi giúp người ngoài? Con có biết giày của A Kiêu đắt đến mức nào không?”
Tôi nhịn đ/au, nghiến răng nói:
“Tha cho anh ấy đi, con đền cho.”
Mẹ tôi cười khẩy, m/ắng nhiếc xối xả:
“Con đền? Chẳng phải tiền của con đều là do gia đình cho sao? Cầm tiền của nhà đi mà làm màu cái gì?”
Tôi lắc đầu, lấy ví ra.
“Là tiền con tự đi làm thêm ki/ếm được.”
Tống Kiêu vừa nghe thấy liền bắt đầu mỉa mai:
“Bố mẹ ơi, anh trai có ý gì đây? Là thiếu gia nhà họ Tống mà còn phải đi làm thêm ki/ếm tiền, truyền ra ngoài thì người ta lại nghĩ nhà họ Tống chúng ta bạc đãi anh ấy à?”
Mẹ tôi sa sầm mặt mày, gi/ật lấy cái ví ném xuống đất, chỉ tay vào mũi tôi mà m/ắng:
“Được lắm Tống Quý Minh, con đi làm thêm rồi giả bộ đáng thương, để người ta tưởng nhà họ Tống chúng ta ng/ược đ/ãi con đúng không? Tâm cơ của con sao mà sâu xa thế!”
Chiếc ví đ/ập xuống đất, mấy tờ tiền bên trong rơi vãi ra ngoài.
Tống Kiêu giẫm một chân lên những tờ tiền đang văng vãi, đế giày nghiền nghiền, vẻ mặt kh/inh bỉ mỉa mai:
“Ồ, chỉ có mấy đồng tiền lẻ này mà cũng đòi làm màu, còn không đủ trả tiền lẻ cho đôi giày của tao nữa!”
Cậu ta quay đầu nhìn Lâm Vũ, á/c ý trong đáy mắt càng đậm hơn.
“Tao nói lại lần nữa, li/ếm sạch giày cho tao!”
Lâm Vũ siết ch/ặt vạt áo, môi cắn đến trắng bệch.