Khóa cửa đã bị thay đổi. Trên cửa dán một tờ niêm phong của tòa án cùng với một bản quyết định thi hành án.
Trương Thúy Bình nhìn rõ những dòng chữ trên đó, ngồi bệt xuống đất.
“Trời ơi là trời, sống thế này thì còn ra thể thống gì nữa!”
Ngân hàng hành động nhanh hơn tôi tưởng. Ngay tháng đầu tiên tôi c/ắt đ/ứt tiền lãi, ngân hàng lập tức khởi động quy trình bảo toàn trước khi kiện, niêm phong căn nhà.
Bạch Lạc Tuyết thậm chí không vào nổi cửa, mọi đồ đạc cá nhân đều bị khóa ch/ặt bên trong. Cô ta lấy điện thoại gọi cho Lục Cảnh Húc.
“Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện đã tạm dừng dịch vụ.”
Lục Cảnh Húc chạy trốn rồi.
Suốt nửa tháng nay, hắn không những không đến thăm Bạch Lạc Tuyết lấy một lần, mà còn chặn cả WeChat của cô ta.
Bạch Lạc Tuyết đứng ngoài hành lang, gió lạnh từ cửa sổ cầu thang thổi vào khiến cô ta run cầm cập.
“Mẹ, chúng ta đến công ty của Cảnh Húc tìm anh ấy.”
Cô ta nghiến răng, trong mắt lóe lên tia nhìn tàn đ/ộc.
“Anh ta đừng hòng rũ bỏ con!”
Hai mẹ con bắt taxi đến công ty nơi Lục Cảnh Húc từng làm việc.
Bạch Lạc Tuyết lao vào quầy lễ tân, gào thét đòi gặp Lục Cảnh Húc. Cô lễ tân nhìn cô ta với ánh mắt như nhìn một kẻ t/âm th/ần.
“Thưa cô, Lục Cảnh Húc không còn là nhân viên của công ty chúng tôi nữa.”
Bạch Lạc Tuyết sững sờ.
“Anh ấy nghỉ việc rồi ạ?”
Cô lễ tân bĩu môi, đầy vẻ kh/inh bỉ.
“Nghỉ việc? Anh ta bị đuổi việc.”
“Anh ta bị nghi ngờ biển thủ công quỹ ba trăm ngàn, công ty đã báo án rồi. Cảnh sát đang tìm anh ta khắp nơi đấy.”
Bạch Lạc Tuyết cảm thấy trời đất quay cuồ/ng.
Biển thủ công quỹ? Cô ta chợt nhớ lại trước đây Lục Cảnh Húc nói vốn dự án chưa thu hồi được. Hóa ra hắn không chỉ là kẻ nghèo rớt mồng tơi mà còn là một tên l/ừa đ/ảo. Số tiền ba trăm ngàn kia chắc hẳn đã bị hắn tiêu xài sạch sẽ từ lâu.
Đúng lúc này, xe của tôi dừng lại dưới tòa nhà công ty. Tôi bước xuống xe, theo sau là Lão Đen và vài trợ lý mặc vest chỉnh tề.
Bạch Lạc Tuyết nhìn thấy tôi, như vớ được cọc, loạng choạng lao tới.
“Cảnh Xuyên! Chồng ơi!”
Cô ta ôm ch/ặt lấy cánh tay tôi, nước mắt nước mũi quệt hết lên người tôi.
“Em sai rồi! Em thực sự biết sai rồi!”
“Lục Cảnh Húc khốn nạn đó lừa em, hắn không chỉ lừa tình cảm mà còn biển thủ công quỹ rồi bỏ trốn!”
“Chồng ơi, anh tha thứ cho em được không? Chúng mình tái hôn đi. Sau này em sẽ nghe lời anh răm rắp, làm trâu làm ngựa hầu hạ anh!”
Tôi gh/ê t/ởm rút tay ra, lùi lại một bước. Lão Đen lập tức bước lên, chắn trước mặt tôi.
“Cô này, xin hãy tự trọng. Bộ vest cao cấp này của Tề tổng, cô làm bẩn thì đền không nổi đâu.”
Bạch Lạc Tuyết sững sờ nhìn tôi.
“Tề tổng?”
“Anh... chẳng phải anh phá sản rồi sao?”
Tôi chỉnh lại cổ tay áo.
“Ai nói với cô là tôi phá sản?”
“Số tiền bồi thường tám mươi triệu đó là hồ sơ giả tôi bảo Lão Đen làm.”
“Mục đích là để xem, trước lợi ích, cặp bạn thân 'thuần khiết' các người rốt cuộc có thể giở trò gì.”
Bạch Lạc Tuyết như bị sét đá/nh ngang tai. Cô ta trợn tròn mắt, môi run lẩy bẩy.
“Anh... anh tính kế tôi?”
Tôi nhìn gương mặt đã trở nên già nua, vàng vọt vì phẫu thuật của cô ta, lòng không chút gợn sóng.
“Tính kế cô?”
“Bạch Lạc Tuyết, là cô tính kế tôi trước. Tờ báo cáo t*** t**** yếu đó, cốc sữa bỏ th/uốc đó, và cả cái giống hoang trong bụng cô.”
“Tôi chỉ là thuận nước đẩy thuyền, đào cho cô một cái hố thôi. Cô tự mình nóng lòng nhảy xuống, thì trách ai?”
Trương Thúy Bình lao tới, chỉ vào mũi tôi mà ch/ửi rủa.
“Tề Cảnh Xuyên, đồ súc vật không có lương tâm!”
“Anh cố tình lập bẫy hại con gái tôi, không những lừa lấy căn nhà mà còn hại nó mất tử cung!”
“Tôi phải kiện anh ra tòa vì tội l/ừa đ/ảo! Tôi phải bắt anh ngồi tù!”
Tôi lấy điện thoại ra, mở một đoạn ghi âm. Đó là đoạn ghi âm lúc Lục Cảnh Húc ký tên trước cửa phòng cấp c/ứu.
【Tôi là bạn, b/ệnh viện không nhận! Phải là chồng hợp pháp ký tên!】
【Nó, nó là chồng Bạch Lạc Tuyết! Bảo nó ký!】
Đoạn ghi âm kết thúc, tôi nhìn Trương Thúy Bình.
“Cứ đi kiện đi. Tiện thể mang theo đoạn ghi âm này.”
“Để xem tòa án phán tôi l/ừa đ/ảo, hay phán các người ngoại tình trong hôn nhân và tẩu tán tài sản chung.”
Trương Thúy Bình cứng họng, Bạch Lạc Tuyết tuyệt vọng ngồi bệt xuống đất.
“Tề Cảnh Xuyên... anh tà/n nh/ẫn thật...” cô ta lẩm bẩm.
Tôi cúi đầu nhìn cô ta.
“So với việc cô xúi giục người khác hạ đ/ộc tôi, tôi thế này vẫn còn là nhân từ.”
“Ít nhất, tôi không muốn lấy mạng cô.”
Tôi quay người bước vào tòa nhà văn phòng. Phía sau lưng vang lên tiếng gào khóc của Trương Thúy Bình và tiếng nức nở của Bạch Lạc Tuyết.
Những tháng ngày sau đó, cuộc sống của Bạch Lạc Tuyết còn khổ hơn cả cái ch*t.