【Mọi người đều đã nghe rõ, chính miệng Khương Nhược Lan nói nàng nguyện gả cho con trai nhà họ Lục.】
【Nhưng nàng đâu có nói nhất định phải là Hoài An.】
【Chúng ta chiếm lý rồi.】
【Ngươi chỉ cần nói với nàng, trước khi yến tiệc phò mã diễn ra, Hoài An đã đính ước với Tam công chúa rồi.】
【Ngươi cứ giả vờ như tưởng nàng muốn gả cho Lục Hoài Cẩn là được.】
Thế nhưng Lục tướng quân vẫn lo lắng, dứt khoát kéo ta và Lục Hoài An đi: 【Không được, hai đứa bay đi cùng ta.】
【Ta ăn nói vụng về, sợ không cãi lại được nàng ta.】
Ta quay đầu nhìn Nhị công chúa một cái.
Nhị công chúa cười nói: 【Đi đi.】
【Có bản cung và Tam hoàng muội chống lưng cho các ngươi, đừng sợ.】
Lục gia một mảng tĩnh mịch.
Người hầu kẻ nào kẻ nấy cúi đầu đứng đó, không ai dám lên tiếng.
Khương Nhược Lan ngồi ở chính sảnh, sắc mặt âm trầm như muốn nhỏ ra nước.
Thấy chúng ta bước vào, nàng cố nén cơn gi/ận, từng chữ từng chữ một nói: 【Giải thích đi.】
Lục tướng quân cười làm hòa: 【Điện hạ, giải thích chuyện gì ạ?】
【Thần có chút không hiểu.】
Khương Nhược Lan nghiến răng nghiến lợi.
【Tướng quân đừng giả vờ nữa!】
【Lục Hoài An đang ở ngay bên cạnh ngươi, đừng bảo bản cung là ngươi không biết kẻ cưới bản cung là ai!】
【Dùng một gã đàn ông xa lạ để đùa giỡn bản cung, lá gan Lục tướng quân quả thực không nhỏ!】
Lục tướng quân tỏ vẻ vô tội.
【Điện hạ nói vậy là ý gì ạ?】
【Chẳng phải chính miệng điện hạ nói, nguyện gả cho con trai Lục gia ta sao?】
【Hoài Cẩn chính là cốt nhục thân sinh của thần đấy ạ!】
【Hơn nữa, thần đã hỏi Hoài Cẩn, nó tận miệng nói với thần rằng nó và điện hạ tâm đầu ý hợp.】
【Nó còn nói, người điện hạ yêu nhất là nó, người muốn gả nhất cũng là nó.】
【Thần mới yên tâm để nó đến công chúa phủ đón dâu đấy chứ ạ.】
Khương Nhược Lan tức đến mặt mày xanh mét.
Nhưng nàng ta vẫn cố chấp.
【Hoài Cẩn công tử sợ là muốn trèo cao nên mới ăn nói bậy bạ như vậy thôi.】
【Bản cung với hắn ta căn bản không quen biết!】
【Người bản cung muốn gả, là đích tử Lục Hoài An của tướng quân!】
Lục tướng quân nhất thời nghẹn lời.
Lục Hoài An vội vàng tiếp lời.
【Cái gì? Điện hạ không quen biết Hoài Cẩn?】
【Nhưng Hoài Cẩn nói với con rằng, nó và điện hạ đã có da th!t chi thân, điện hạ còn mang trong mình cốt nhục của nó.】
【Cũng chính vì vậy, ngày đó con mới thay Hoài Cẩn nhận lời hôn sự này.】
Lúc này Khương Nhược Lan đã hiểu ra tất cả.
Nàng tức gi/ận đ/ập bàn một cái, mắt muốn nứt ra nói: 【Lục Hoài An, ngươi dám đùa giỡn bản cung?!】
Lục Hoài An vội xua tay.
【Không dám, không dám, thần nào dám đùa giỡn điện hạ?】
【Thật sự là hiểu lầm thôi ạ.】
Khương Nhược Lan túm ch/ặt lấy cổ tay Lục Hoài An, kéo hắn đi ra ngoài.
【Đã là hiểu lầm, vậy thì sửa sai ngay đi.】
【Theo bản cung về phủ, chuyện hôm qua coi như chưa từng xảy ra, ngươi vẫn là phò mã của bản cung!】
Lục tướng quân vội vàng ngăn cách hai người.
【Điện hạ, không được làm thế đâu ạ.】
【Nếu không sẽ hại ch*t điện hạ đó.】
Khương Nhược Lan hơi sững sờ, đầy vẻ khó hiểu.
【Ý ngươi là sao?】
Lục tướng quân áy náy nói: 【Vì Hoài An đã có hôn ước với Tam công chúa rồi ạ.】
【Ngày đại hôn cũng đã xem xong, định vào bảy ngày sau.】
Khương Nhược Lan như bị sét đá/nh ngang tai, đứng ngẩn người tại chỗ, như thể bị rút mất h/ồn vía.
Một lúc lâu sau, nàng mới hoàn h/ồn.
Cứ tưởng nàng sẽ biết khó mà lui.
Không ngờ, thấy nhà họ Lục không còn hy vọng, nàng ta lại nảy ý định lên người ta.
Nàng lao tới, nắm ch/ặt tay ta, nói: 【Quân Chu, bản cung biết, ngươi đối với bản cung là tốt nhất.】
【Ngươi cưới bản cung có được không?】
【Ta sẽ phế bỏ Hoài Cẩn, bắt hắn nhường lại chức phò mã.】
Ta còn chưa kịp mở miệng, Khương Nhược Lan lại c/ầu x/in: 【Quân Chu, mẫu phi từng nói, giữa ngươi và Hoài An ta nhất định phải gả một người.】
【Nếu để bà biết ta đã gả cho một đứa con riêng, bà sẽ tức ch*t mất.】
【Mẫu phi nuôi ta khôn lớn không dễ dàng gì, ta không muốn bà xảy ra chuyện.】
【Ngươi giúp ta một lần, có được không?】
Lục tướng quân lại đứng ra.
Ông gỡ tay Khương Nhược Lan đang nắm lấy ta ra, thở dài: 【Điện hạ, Quân Chu lại càng không giúp được người rồi.】
Khương Nhược Lan nổi trận lôi đình.
【Lục tướng quân đừng có nhiều chuyện!】
【Đây là chuyện giữa bản cung và Quân Chu, chưa tới lượt Lục tướng quân xen vào!】
Lục tướng quân tủi thân lẩm bẩm: 【Thần đây chẳng phải là vì tốt cho điện hạ sao?】
【Quân Chu là vị hôn phu của Nhị công chúa đấy ạ.】
【Nhị công chúa là người sát ph/ạt quyết đoán, không dễ chọc đâu.】
【Ngươi nói cái gì?!】
Khương Nhược Lan tưởng mình nghe nhầm, không dám tin hỏi lại lần nữa.
Ta ngăn Lục tướng quân lại, bình tĩnh giải thích: 【Điện hạ, Lục bá bá quả thực là vì tốt cho người.】
【Bởi vì ta và Nhị công chúa đã đính hôn rồi.】
【Ngày đại hôn cũng định cùng ngày với Hoài An.】
Khương Nhược Lan lảo đảo hai bước, suýt chút nữa ngã quỵ.
【Sao có thể như vậy?】