Đêm tân hôn, ta bắt gặp Tần Tri D/ao đang đ/è ám vệ của ta xuống giường hỉ.
Hắn vừa bị Tần Tri D/ao cưỡng hôn, vừa hoảng lo/ạn giải thích với ta:
“Công tử… không, không phải như người nghĩ đâu!”
Tần Tri D/ao lại cười mãn nguyện, rúc vào lòng hắn, ngả bài với ta:
“Chính là như những gì ngươi nghĩ đó.”
“Mặc Ẩn đã ở bên ta năm năm rồi.”
M/áu toàn thân ta đông cứng trong chốc lát, ngay cả hơi thở cũng ngưng trệ.
“Năm năm trước, lần ngươi muốn đoạn tuyệt với ta, kẻ trốn dưới chăn gấm của ta chính là hắn.”
“Hôm nay trước khi hôn lễ bắt đầu, lúc ngươi bảo hắn đến thư phòng đưa ngọc bội cho ta, chúng ta còn ân ái một trận.”
Nàng vuốt ve lồng ngựk Mặc Ẩn, khiến toàn thân hắn r/un r/ẩy.
“Bùi Diên, nếu muốn hòa ly, ngày mai ta sẽ viết cho ngươi một tờ hưu thư.”
“Giờ thì cút ra ngoài ngay, đóng cửa lại.”
01.
Ta ngẩn người nhìn cảnh tượng trước mắt.
Đầu óc trống rỗng, tứ chi lạnh buốt, như thể trái tim bị khoét một lỗ hổng.
Tần Tri D/ao mất kiên nhẫn, vừa giữ ch/ặt gáy Mặc Ẩn hôn sâu, vừa đóng sầm cửa lại.
Trong phòng, vang lên giọng nói ngọt ngào mềm mại.
“Chẳng phải không muốn lén lút nữa sao? Ta đã ngả bài với hắn rồi, chàng còn không vui cái gì?”
“Tần cô nương, chúng ta không thể đối xử với công tử như vậy…”
Tần Tri D/ao lại cười: “Ẩn, lần ở thư phòng ban ngày, người chàng gọi rõ ràng là D/ao nhi. Gọi lại lần nữa xem?”
“Tần cô nương… nàng, nàng đừng như vậy.”
Tần Tri D/ao cười càng thêm khoái chí: “Lần trước bảo chàng đi quyến rũ Khương Hạnh Nguyệt là lỗi của ta.”
“Nhưng ta cảnh cáo chàng, sau này chàng còn dám gặp nàng ta, cứ thấy nàng ta một lần là ta lại b/ắt n/ạt chàng một lần!”
Rắc, sợi dây trong đầu ta đ/ứt đoạn.
Ta rụng rời chân tay, ngã ngồi xuống đất, ký ức lập tức bị kéo về một năm trước.
Ngày đó, Khương Hạnh Nguyệt hẹn ta gặp nhau ở đình giữa hồ.
Khi ta đến nơi, lại thấy Khương Hạnh Nguyệt vốn dĩ dịu dàng nho nhã đang đ/è Mặc Ẩn lên bàn đ/á trong đình, th/ô b/ạo giằng x/é y phục của hắn.
Mặc Ẩn vội vã đẩy nàng ta ra, vô cùng kinh hãi: “Khương cô nương, xin hãy tự trọng!”
Ta lạnh lùng nhìn Khương Hạnh Nguyệt, nghiến răng nghiến lợi: “Ngươi đang làm cái gì!”
Nàng ta nồng nặc mùi rư/ợu, lau nước mắt nơi khóe mi, cười nhạt nhìn ta: “Bùi Diên, kẻ lạnh lùng vô vị như ngươi, ngay cả một sợi tóc của Mặc Ẩn cũng không bằng.”
“Hắn quyến rũ hơn ngươi nhiều.”
Nàng ta loạng choạng rời đi.
Mặc Ẩn lí nhí xin lỗi ta, một gã đàn ông đầu đỏ hoe: “Công tử, ta, ta chỉ tưởng Khương cô nương muốn bày tỏ tâm ý với người, nên mới muốn giúp đỡ chuẩn bị bất ngờ cho người, nào ngờ Khương cô nương uống chút rư/ợu rồi đột nhiên…”
“Ta có lỗi với người, năm xưa nếu không phải người nhặt ta về, giữ ta bên cạnh mười năm, ta đã sớm mất mạng rồi! Người đối với ta như đối với em ruột vậy. Xảy ra chuyện thế này, ta thật sự không còn mặt mũi nào gặp người nữa!”
Ta vỗ vai hắn, còn an ủi hắn: “Không sao, đây không phải lỗi của ngươi.”
Đêm đó, ta một mình chạy đến Vọng Xuân Lâu uống say khướt.
Trong cơn mê man, ta lại nhìn thấy Tần Tri D/ao.
Nàng cúi người xuống, mỉm cười nâng cằm ta lên.
Khóe môi cong lên một nụ cười dịu dàng, bình thản.
“Bùi Diên, giờ ngươi có thể quay về bên ta được chưa?”
Tần Tri D/ao và ta vốn có hôn ước từ nhỏ.
Ta là thế gia công tử được Bùi gia ở Hành Châu bồi dưỡng.
Nàng là con gái của Tần thừa tướng, nổi tiếng là kẻ ngỗ ngược trong giới quý nữ kinh thành.
Lần đầu gặp nàng, nàng rực rỡ chói lóa trong bộ váy đỏ rực.
Ta lễ phép xa cách chào hỏi nàng.
Sau này, lòng bàn tay nàng nóng rực ôm lấy eo ta, kiễng chân hôn ta: “Bùi Diên ca ca, lần đầu gặp người ta đã muốn sờ cơ bụng của người rồi.”
Nếu không phải hôm đó ta nghe tin nàng b/ệnh, lén lút lẻn vào Tần phủ thăm nàng, lại phát hiện nàng giấu một nam nhân dưới chăn.
Có lẽ chúng ta đã thành thân từ lâu.
Ta đã không hủy hôn ước với nàng, trở về Hành Châu.
Cũng sẽ không đ/au đớn đến mức sụp đổ, gặp được Khương Hạnh Nguyệt c/ứu ta bên bờ sông.
Quanh đi quẩn lại, mọi thứ lại trở về điểm xuất phát.
Chúng ta lại ở bên nhau.
Mà nàng, lại phản bội ta lần nữa.
Cùng với cánh tay đắc lực, kẻ mà ta coi như em ruột là Mặc Ẩn.
Trong phòng, giọng nói khàn khàn của Mặc Ẩn vang lên.
“Tần cô nương đừng như vậy, công tử vẫn còn ở bên ngoài…”
Ta hoàn toàn phát đi/ên.
Phẫn nộ đ/á văng cửa phòng, đ/ập vào mắt là sắc đỏ chói mắt đầy mỉa mai.
“Đã yêu hắn như vậy, tại sao còn phải thành thân với ta!”
“Tại sao nhất định phải đợi đến tận bây giờ mới nói cho ta biết!”
“Tần Tri D/ao! Ngươi còn là con người không!”
Đôi mắt ta đỏ ngầu, gi/ận dữ đến mức r/un r/ẩy toàn thân.
Nàng lại giáng cho ta một cái t/át đ/au điếng.
“Bùi Diên, ngươi phát đi/ên cái gì!”
Đôi mắt từng tràn đầy yêu thương ấy, lúc này lại chứa đựng vài phần giễu cợt.