Thế nhưng một ngày nọ, ta nghe dân chúng bàn tán, Tần thừa tướng có công c/ứu giá, hoàng thượng long nhan đại duyệt, muốn ban hôn cho đích nữ nhà họ Tần và hoàng tử.
Ta một mình chạy ra bờ sông, uống say khướt trong cơn gió lạnh thấu xươ/ng, suýt chút nữa thì rơi xuống sông.
Là Khương Hạnh Nguyệt đã kéo ta lại.
Năm thứ tư, ta và Khương Hạnh Nguyệt ở bên nhau.
Ta tưởng rằng vết s/ẹo này cuối cùng cũng có thể lật qua, có lẽ ta có thể có một tương lai với Khương Hạnh Nguyệt.
Nhưng ngày Tần Tri D/ao xuất hiện ở Vọng Xuân Lâu đ/ập tan ảo tưởng của ta, ta mới hiểu ra--
Bao nhiêu năm qua, ta căn bản chưa từng thực sự ổn lại.
Ít ngày sau.
Mặc Ẩn trở về.
Cổ áo cố ý kéo cao cũng không thể che giấu những vết đỏ trên cổ hắn.
Ta bảo hắn cút.
Hắn cúi đầu, khúm núm: “Công tử, là ta có lỗi với người.”
“Năm năm trước ngày Tần cô nương s/ay rư/ợu, ta đáng lẽ phải đẩy nàng ra, nhưng sức nàng thực sự quá lớn, ta không còn cách nào khác…”
“Sau đó người hủy hôn với Tần cô nương rồi về Hành Châu, ta vốn tưởng mình và Tần cô nương sẽ không còn bất kỳ liên quan nào nữa, nhưng không ngờ nàng vẫn luôn lén lút lẻn vào Bùi phủ tìm ta, ta bị ép… hầu hạ nàng.”
“Sau khi người và Tần cô nương quay lại với nhau, ta đã muốn c/ắt đ/ứt với nàng! Nhưng nàng không chịu… thậm chí ngày hôm sau khi hai người đính hôn lại, nàng còn ép ta đi gặp nàng.”
Hắn khóc.
Ta bỗng nhiên nhớ lại ngày gặp hắn.
Năm đó hắn mới mười sáu tuổi, bị cha dượng nghiện rư/ợu đá/nh đến mức toàn thân không còn một tấc da lành lặn, chân trần chạy b/án sống b/án ch*t trên đường.
Ta m/ua cho hắn một đôi giày, dẫn hắn đi ăn một bữa no nê.
Hắn cũng khóc nức nở như thế này: “Công tử, cảm ơn người.”
Ta cười nhạt.
“Đủ rồi Mặc Ẩn.”
“Nươi không còn là ám vệ của ta nữa.”
“Từ nay về sau, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa.”
Hắn khóc lóc muốn quỳ xuống trước mặt ta.
Ta lạnh lùng đ/á một cái, hắn ngã xuống đất, đầu đ/ập vào góc bàn.
M/áu tươi tuôn ra.
Mặc Ẩn hôn mê.
Tần Tri D/ao sau khi biết chuyện đã túc trực bên giường hắn suốt ba ngày ba đêm.
Cùng lúc đó, vì một lời ra lệnh của nàng, đệ đệ ta vì trêu ghẹo phụ nữ nhà lành mà bị tống giam vào đại lao.
Ta trở thành kẻ tội đồ.
Mà điều khiến ta không ngờ tới, phụ mẫu ta, vì muốn c/ứu đệ đệ mà lừa ta đến Vạn Xuân Lâu.
“Triệu m/a m/a nói rồi, chỉ cần con tiếp bà ta uống bữa rư/ợu này, bà ta sẽ tìm người thả đệ đệ con ra.”
“Con thừa biết Mặc Ẩn bây giờ là bảo bối trong tim Tần Tri D/ao, vậy mà con còn hại hắn bị thương! Nếu không phải tại con, đệ đệ con có bị Tần Tri D/ao bày mưu h/ãm h/ại vào tù không!”
“Họa con gây ra, con phải là người trả!”
“Dù sao con cũng là đàn ông, cho dù Triệu m/a m/a có làm gì đi nữa thì con cũng không thiệt thòi mà.”
Triệu m/a m/a là tú bà của Vạn Xuân Lâu, thế lực đứng sau Vạn Xuân Lâu thâm sâu khó lường.
Bản thân bà ta cũng khét tiếng, nghe nói thích nhất là những công tử trẻ tuổi tuấn tú.
Bị chuốc th/uốc mê, tứ chi ta vô lực, tuyệt vọng và phẫn nộ giãy giụa.
Nhưng thứ để lại cho ta, chỉ là bóng lưng vội vã rời đi.
Ta ngẩn người nhìn cánh cửa bị đóng ch/ặt, mắt trợn lên đến mức khô khốc.
Hóa ra người thân nhất, nhát d/ao đ/âm vào mới sâu nhất, đ/au đớn nhất.
Không biết là trùng hợp hay cố ý, trong bữa tiệc rư/ợu của Triệu m/a m/a, Tần Tri D/ao cũng tới.
Triệu m/a m/a nịnh nọt tiến lên đón.
Nàng lạnh lùng cao ngạo nhìn ta.
Ta như kẻ ch*t đuối vớ được cọc, khó khăn cất lời c/ầu x/in nàng:
“Tần Tri D/ao, c/ứu ta…”
Nhưng nàng lại khẽ cong môi một cách thản nhiên.
“Bùi Diên, làm sai chuyện thì phải trả giá.”
Ta cứng đờ. Tim bỗng chìm xuống, lồng ngựk như bị nghẹn lại.
“Chỉ vì Mặc Ẩn sao?”
Tần Tri D/ao cười lạnh: “Còn vì cái gì nữa? Bùi Diên! Đến ta còn chẳng nỡ làm hắn bị thương, vậy mà ngươi lại dám khiến mặt hắn bị rá/ch!”
Nàng khoanh tay, cười duyên dáng.
“Triệu m/a m/a, chơi bời thì được, nhưng đừng quá trớn.”
“Dù sao hắn cũng là phu quân của ta, nếu dám làm bẩn đồ của ta, bà biết hậu quả rồi đấy.”
Sau đó, nàng cúi người nâng cằm ta lên.
Trong nụ cười dịu dàng giấu một con d/ao tà/n nh/ẫn.
“Lần này chỉ là bài học nhỏ thôi, phu quân, chàng phải nhớ kỹ, lần sau không được làm hại Mặc Ẩn nữa.”
Tần Tri D/ao rời đi không một lần ngoảnh lại trong tiếng cúi chào khúm núm của mọi người.
Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, tâm ta hoàn toàn rơi xuống vực thẳm.
“Bùi công tử đừng sợ, Tần đại tiểu thư đã lên tiếng rồi, chỉ chơi đùa chút thôi.”
Triệu m/a m/a cầm một cây roj, cười đê tiện với ta: “Yên tâm, ta sẽ rất dịu dàng!”
Những kẻ xung quanh cười ồ lên đầy phấn khích.
Còn ta, nhìn chằm chằm vào ngọn nến lay động, đột nhiên bật cười.
Ta dồn hết sức lực cuối cùng, lao mạnh về phía góc nhọn của cái bàn.
Sau đó, là một mớ hỗn độn hoảng lo/ạn.
“M/áu!”
“Mau gọi đại phu! Đừng để xảy ra án mạng!”