Có lẽ vì thần sắc của Tần Tri D/ao lúc này quá âm u, Bùi Sướng bị dọa sợ.
“Ta, ta không nói gì cả…”
Tần Tri D/ao lại như một nữ m/a đầu đến từ địa ngục.
“Người đâu, làm theo ý của Bùi nhị thiếu cho ta.”
“đá/nh cho ta, đá/nh đến khi nào hắn nôn ra thì thôi!”
Bùi phụ, Bùi mẫu kinh hãi biến sắc.
“Tần tiểu thư đừng mà! Sướng nhi tuổi còn nhỏ! Làm sao nó chịu đựng nổi chứ!”
“Mặc Ẩn! Con mau nói giúp Sướng nhi vài câu đi! Chẳng lẽ con cứ trơ mắt nhìn nó bị đá/nh sao!”
Mặc Ẩn cảm thấy như có kim châm sau lưng.
Trải qua đêm ba ngày trước, hắn ngay cả dũng khí đến gần Tần Tri D/ao cũng không còn.
Chỉ sợ lại nhận lấy một câu “Cút” đầy chán gh/ét đến tột cùng của nàng.
Mặc Ẩn đành đá/nh bạo lên tiếng: “Tri D/ao… nhị công tử cũng không cố ý, nàng tha cho hắn đi…”
Tần Tri D/ao cười lạnh nhìn hắn: “Sao? Ngươi muốn thay hắn chịu trận à?”
Mặc Ẩn sững người, mặt nóng bừng.
Từng cú đ/ấm giáng xuống người Bùi Sướng, cũng giống như đang giáng thẳng vào mặt hắn vậy.
Bùi mẫu vừa khóc vừa oán h/ận lườm hắn một cái.
Bẽ bàng, x/ấu hổ.
Đúng lúc này, tỳ nữ vội vã gõ cửa đi vào.
“Tiểu thư, có người ném bức thư này vào trong phủ!”
“Là hưu thư do cô gia viết.”
Tất cả âm thanh trong phòng đều ngưng bặt.
Như thể bị đông cứng lại vậy.
Một lúc lâu sau, mới nghe thấy tiếng thở dài gi/ận quá hóa cười của Tần Tri D/ao.
“Bùi Diên, ngươi thật sự rất giỏi!”
Nhưng ngay sau đó, nàng chợt nhận ra điều gì đó, mừng rỡ đi/ên cuồ/ng.
“Vậy nên… hắn đã trở về sao?! Hắn trở về rồi đúng không!”
Tỳ nữ r/un r/ẩy: “Chúng ta tạm thời vẫn chưa có tung tích của cô gia.”
“Bắt kẻ đưa thư lại cho ta!”
“Đó là một đứa trẻ khờ khạo, nô tỳ đã tra hỏi rồi, là có người cho nó một viên kẹo bảo nó làm như vậy.”
“Ngoài ra, không hỏi thêm được gì cả.”
Tần Tri D/ao nhìn chằm chằm vào tờ hưu thư, cuối cùng thở dài như kẻ đã nhận thua.
“Cút.”
Mặc Ẩn đẩy cửa phòng khuê của Tần Tri D/ao, mùi rư/ợu xộc thẳng vào mũi.
Trên sàn nhà đổ đầy những vò rư/ợu.
Nàng như kẻ không cần mạng, rót từng bình từng bình vào cổ họng.
Mặc Ẩn ngăn nàng lại, nhưng bị nàng đẩy ra.
“Tần Tri D/ao, nàng đừng uống nữa, uống tiếp như thế này nàng sẽ ch*t đấy!”
Tần Tri D/ao lạnh lùng liếc hắn một cái: “Cút.”
Mặc Ẩn ngẩn người nhìn nàng: “Nàng bây giờ như thế này là vì Bùi Diên sao?”
“Nhưng chẳng phải nàng đã không còn yêu hắn nữa sao? Chẳng phải nàng bảo hòa ly với hắn để ta cưới nàng sao! Tại sao…”
Tần Tri D/ao cười nhạt.
“Vậy nên trong lòng ngươi ta rốt cuộc là cái gì?”
“Công cụ.”
Mặc Ẩn không thể tin nổi, toàn thân r/un r/ẩy.
Tần Tri D/ao lại vẫn lạnh lùng như thế, cay nghiệt đến vô tình.
“Ngươi chỉ là một công cụ để ta trả th/ù hắn mà thôi.”
“Nếu không thì ngươi nghĩ sao? Ta thực sự sẽ yêu ngươi ư? Ngươi lấy đâu ra tư cách so sánh với hắn?”
Mặc Ẩn hoàn toàn sụp đổ.
Hắn gào thét trong tuyệt vọng:
“Nhưng hắn sẽ không bao giờ trở lại nữa! Nàng vẫn chưa rõ sao? Trong mắt hắn không chứa nổi một hạt cát!”
“Nếu không thì lúc trước hắn đã không dứt khoát hủy hôn rời đi với nàng như vậy! Còn ở bên người khác nữa!”
“Không có người đàn ông nào chịu đựng được việc đàn bà của mình ở bên người đàn ông khác! Lại còn ngay trước mặt mình!”
Tần Tri D/ao đột nhiên cứng đờ, dường như chợt nghĩ đến điều gì đó.
Nàng hoảng lo/ạn gọi tỳ nữ:
“Phái người đi tra tung tích của Khương Hạnh Nguyệt cho ta! Ngay lập tức!”
Ta và Khương Hạnh Nguyệt gặp nhau ở Trì Châu.
Ta dùng số vàng mang ra từ Bùi phủ mở một tửu quán, còn nàng mở một y quán trong trấn.
Ngày đó, khi ta đang rót rư/ợu cho khách, bị một cô bé va phải.
Nàng chạy đến đỡ cô bé, thay mặt nó xin lỗi ta.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, Khương Hạnh Nguyệt sững sờ.
Nàng ngẩn người rất lâu, mặt đỏ bừng.
“Bùi, Bùi Diên…”
Ta gật đầu nhạt nhẽo, quay lưng bỏ đi.
Sau đó, ta thường xuyên tình cờ gặp nàng.
Khi đang ăn mì dương xuân ở quán vỉa hè, khi đang dâng hương lễ Phật ở chùa, khi đang một mình đi dạo trên phố.
Cuối cùng một ngày nọ, nàng không nhịn được nữa.
“Bùi Diên, chúng ta có thể nói chuyện không?”
Nàng xin lỗi ta.
“Ngày đó, ta uống chút rư/ợu, trong lòng có chút oán khí, là ta ăn nói hàm hồ. Xin lỗi huynh.”
Ta cười vô vị: “Thực ra ngày đó nàng nói những gì, ta đều không nhớ nổi nữa.”
Nàng tự giễu cười.
“Ta biết, ta không hề quan trọng trong lòng huynh, ngay cả tư cách khiến huynh tổn thương ta cũng không có.”
“Chính ta cũng thấy mình thật nực cười.”
“Lúc trước hy vọng huynh cho ta một cơ hội, đưa huynh bước ra khỏi quá khứ. Khi đó ta nghĩ chỉ cần có thể danh chính ngôn thuận ở bên cạnh huynh là đủ rồi, rồi sẽ có một ngày, trong mắt trong tim huynh chỉ còn lại mình ta.”
“Nhưng con người luôn tham lam.”