“Bùi Diên! Rõ ràng huynh yêu ta đến thế!”
“Huynh không tha thứ cho ta cũng chẳng sao.”
“Cả đời này ta cũng sẽ không buông tha cho huynh!”
“Từ cái nhìn đầu tiên khi gặp huynh, Bùi Diên này cả đời chỉ có thể ở bên cạnh Tần Tri D/ao ta!”
“Thứ mà Tần Tri D/ao ta muốn, không bao giờ là không có được!”
Lưỡi d/ao lạnh lẽo đã kề sát cổ nàng.
Nàng sững sờ, không thể tin nổi, những giọt nước mắt to lớn lăn dài.
“Huynh dùng d/ao kề cổ ta?”
“Bùi Diên, huynh làm thật sao?”
Ta cười lạnh đẩy nàng ra.
“Tần Tri D/ao, nàng quên rồi sao, đây không phải là kinh thành.”
Đám hộ vệ ta thuê vây lấy nàng.
“Đây không phải địa bàn của nàng, nàng cũng không thể một tay che trời.”
Sau khi hộ vệ đuổi nàng đi, Khương Hạnh Nguyệt từ trong phòng bước ra.
“Ta không ngờ hai người lại đi đến bước đường này.”
“Ta cứ tưởng… nàng ấy nhọc công khiến Mặc Ẩn quyến rũ ta để cư/ớp huynh về, nàng ấy sẽ trân trọng…”
Nàng ngập ngừng, cuối cùng vẫn lấy hết can đảm.
“Bùi Diên… nếu có thể…”
Ta không nhanh không chậm rót một chén rư/ợu, c/ắt ngang lời nàng.
“Khương cô nương, lúc trước nàng nói, b/ệnh của ta rồi sẽ có ngày chữa khỏi.”
“Lúc đó ta nghĩ không thể nào có ngày đó, cả đời này ta sẽ mãi đ/au khổ tuyệt vọng như vậy.”
“Nhưng bây giờ, b/ệnh của ta thực sự đã khỏi hẳn rồi.”
“Giờ đây ta có tiền, có thật nhiều thời gian, ta chẳng thiếu thứ gì cả.”
Nàng gượng cười: “Ta hiểu rồi.”
“Vậy thì, chúc huynh hạnh phúc.”
Nàng rời đi.
Ta đóng cửa tiểu viện lại.
Làn gió đêm lay động hoa cỏ trong sân.
Ngẩng đầu lên, là ánh sao ngập tràn trời cao.